Đầu tiên tui phải nói luôn là Piano Santal không phải là một con hàng "blind buy" an toàn đâu nha! Thứ hai là cái mùi này chẳng liên quan gì đến cái tên đầy tính nhạc của nó hết... Trừ khi bạn đang tưởng tượng mùi một cây đàn piano cũ bám bụi trong kho chăng? 🤔 Nhưng mà nói vậy cũng hơi quá, vì tui thấy vibe của nó khác hẳn luôn...
Nói về dòng hương gỗ đàn hương thì em này hơi khác biệt so với số đông. Nó không thiên về gỗ mà thiên về mùi cỏ khô hay kiểu như... cỏ dại khô ấy. Một điểm lạ nữa là em này không hề ngọt. Cái sự "creamy" ở đây không phải kiểu ngọt lịm của sữa đâu, mà nó giống kiểu "không dung nạp lactose" vậy đó – một kiểu ngậy nhưng khô khốc, bột bột và hoàn toàn không có chút ngọt ngào nào. Nó tạo ra một cảm giác mượt mà kiểu bột khô, kết hợp với sự mềm mại của da cashmere và nốt ambroxan cực kỳ rõ rệt. Có người bảo nó giống mùi bánh quy mặn, nhưng tui thì không thấy nó giống mùi đồ ăn hay kiểu gourmand cho lắm. Nó cũng không hẳn là mặn kiểu bánh mì... mà nó là một cái gì đó khác lắm...
Rồi còn có cả cumin nữa, không quá át nhưng vẫn cảm nhận được, cộng thêm chút chua thanh từ bergamot (lúc đầu thì rõ, về sau thì dịu lại) làm cho tổng thể có thêm chút vị chua, càng làm nổi bật cái sự "không ngọt" của em nó.
Tổng hợp lại cái đống không ngọt, ngậy kiểu cỏ khô, da cashmere, bột, gỗ đàn hương cùng với ambroxan, cumin và citrus... nó tạo ra một cái vibe mà tui cũng chẳng biết là mình yêu hay ghét nữa... Vì nó làm tui liên tưởng đến cái mùi sữa chua chua nhẹ của... em bé bị nôn lên khăn ấy. Kiểu mùi đó đậm hơn mùi phấn rôm nhiều. Hoặc có thể là mùi xà phòng, kiểu như cái khăn vừa được giặt sạch bằng xà phòng thì lại bị em bé nôn lên ấy... Nghe hơi kỳ nhưng mà nó là vậy đó...
Nói một cách kỳ lạ thì cái mùi này vẫn mang lại cảm giác khá dễ chịu. Nhưng chắc chắn là nó đi xa lắm so với hình ảnh cây đàn piano hay bất cứ thứ gì liên quan đến âm nhạc. Và cũng khác xa so với kỳ vọng về mùi gỗ đàn hương thông thường nữa.
Tui ước gì em này có thêm chút mùi gỗ và một xíu ngọt nhẹ để át bớt cái nốt chua của bergamot và cumin, chứ không thì nó cứ bị hướng về phía cỏ khô và mùi "em bé nôn" ấy. Về độ lưu hương thì ở mức trung bình, xịt xong tầm 3-4 tiếng là lớp hương cuối bắt đầu nhạt dần. Nhưng vì nó nhẹ nhàng, sát da nên dùng ở văn phòng cũng không sợ làm phiền ai đâu.
So sánh với mấy em khác thì đây:
- This is Her: Tươi hơn và ngọt rõ rệt nhờ citrus. Với tui thì em này cũng không phải mùi gỗ đàn hương, chỉ giống ở nốt creamy thôi nhưng ngọt và nhẹ hơn nhiều.
- Milk (bản gốc): Ngọt hơn nhiều. Nó là kiểu ngậy ngọt và hơi hướng nhân tạo, không có nhiều gỗ hay cỏ khô.
- Santal Austral: Đậm mùi gỗ đàn hương hơn, có độ khô kiểu bột giống Piano Santal nhưng có thêm chút vibe bánh quy mặn và ngọt nhẹ rất tinh tế. Nói chung là em này đỉnh hơn Piano Santal về mọi mặt.
- Santal Blond: Hơi giống nhưng tròn trịa hơn. Nó bỏ qua cumin, citrus và ambroxan để thay bằng Iris và một chút ngọt cay nhẹ. Theo tui thì đây là lựa chọn tốt hơn.
- Santal Complet: Gỗ đàn hương ngọt ngào, ngậy và có chút vibe rượu. Dễ dùng hơn nhưng giá thì chát hơn nhiều.
- Palo Santo: Cay hơn, ngọt mặn và có chút mùi cam thảo.
- Santal 33: Cũng tương tự nhưng "nâng cấp" hơn. Có thêm iris, violet và chút ngọt nhẹ giúp tổng thể hài hòa hơn hẳn.
Chốt lại là tui có thích Piano Santal, nhưng không phải là yêu. Khi xịt, tui cứ hay hít hà cổ tay mình vì nó mang lại cảm giác rất an tâm, kiểu như đang bế một em bé ấm áp trên vai vậy, dù thỉnh thoảng lại thoảng qua cái mùi chua chua của cái khăn ẩm ẩm... 👶. Tui vẫn ước nó nhiều gỗ hơn một chút thay vì mùi cỏ khô, và có thêm chút gì đó ngọt ngào để thay đổi cảm giác... Nhưng mà đôi khi tui cũng thích cái sự khô ráo, bột bột và hoàn toàn không ngọt này. ❣️