Hùng Sang Nguyễn
Umm, điều này thực sự củng cố thêm những gì tôi đã nhận xét trước đây khi thấy mọi người bình luận kiểu... "mùi này thật huyền bí..." kiểu như mấy cái review mà bạn đọc xong chỉ muốn nghĩ là người viết đang "phê" cái gì đó chứ không phải ngửi nước hoa. Nhưng ở đây cũng có những bài viết bảo mùi Dior mà giống như "tiệm tạp hóa Ấn Độ" hay "cà phê cà ri", làm tôi phải tự hỏi là rốt cuộc chúng ta có thích mùi hương phương Đông hay không. Đúng là kiểu "vừa muốn ăn bánh vừa muốn giữ bánh"! Tôi biết mùi hương là cảm nhận cá nhân, nhưng tôi thấy có sự công kích ngầm trong mấy cái bài viết liên quan đến chính sách nhập cư. Kiểu như chúng ta thích đồ ăn, thích văn hóa, thích phụ nữ của họ, nhưng lại không thích đàn ông của họ ấy. Thôi, tôi sẽ dừng việc luyên thuyên này ở đây. Quay lại với chai nước hoa, nó làm tôi nhớ đến một phiên bản sang chảnh hơn của Parfum Nicolai New York. Mùi hương cực kỳ đẳng cấp, lôi cuốn và nam tính. Thậm chí, mấy cô nhân viên ngân hàng còn cực kỳ mê mùi này. Tôi đoán đây chính là mùi của "tiền" hoặc là "viagra cho phái nữ" (mà có khi là một thôi). Lúc tôi vừa xịt xong, có mấy tờ tiền lẻ dính chút mùi hương, một cô nhân viên ngân hàng cầm mấy tờ tiền lên mũi rồi khen mùi thơm quá. Lúc đầu tôi cứ tưởng cô ấy đang khen tiền, ai dè cô ấy còn bước hẳn ra khỏi quầy bảo vệ, tiến đến sát mặt tôi để ngửi luôn. Cô ấy thốt lên: "Wow, thơm quá!". Nếu nó thực sự có mùi giống tiệm tạp hóa Ấn Độ, thì cũng chẳng trách sao cà ri lại là món ăn quốc hồn quốc túy của Anh, hay tại sao siêu thị nào cũng bán Piper Nigrum và các món Á, rồi cả BBC cũng có bao nhiêu là người dẫn chương trình gốc Ấn nữa.