Nancy Giang
Rainbow Bar gợi nhớ về thời kỳ glamrock những năm 80 ở LA, cũng như bối cảnh âm nhạc và lối sống của vùng Bờ Tây nước Mỹ những năm 60 và 70. Nó mang cả những yếu tố như ánh nắng, bầu trời xanh và ánh sáng ấm áp bao trùm lấy LA. Dựa trên những gì perfumista nói, mình cứ ngỡ đây sẽ là một mùi hương gỗ aromatic, nhưng không, thứ mình nhận được lại là một sự bùng nổ của vị ngọt đến mức suýt nữa mình đã đi rửa sạch nó đi luôn. May mà mình không làm thế, vì sau khoảng 20 đến 30 phút thì mùi này bắt đầu dễ chịu hơn hẳn. Em này nồng độ cực kỳ đặc và đậm, cảm giác như mình vừa đổ tinh dầu nước hoa nguyên chất lên da vậy. Sau giai đoạn đầu là sự ngọt ngào thái quá kiểu thập niên 80, thì ở nốt giữa sẽ là hương bách tùng và thảo mộc, rồi kết thúc ở nốt cuối với hương gỗ và một chút mùi rượu whiskey khói nhẹ. Với mình thì em này không xứng đáng để mua cả chai, nhưng mình vẫn trân trọng tính nghệ thuật của nó và hiểu tại sao mọi người lại thích. Nó giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc, suýt làm mình thấy buồn nôn nhưng cũng rất thú vị và phấn khích. 🎢 À, mình vừa mới ngộ ra bản chất của em này: nó giống hệt mùi của mấy quán bar ngày xưa, cái thời mà người ta vẫn còn được hút thuốc ấy. Một sự pha trộn giữa mấy món cocktail ngọt lịm như daiquiri với mùi đặc trưng của quán bar, mùi thuốc lá, rượu whiskey, và cả mùi của những người say xỉn đang tỏa nhiệt và vã mồ hôi nồng mùi rượu trong một không gian chật hẹp.