Đây là dự án khứu giác thứ ba của Roberto Greco mang tên Rauque, và người đứng sau chính là Christopher Sheldrake. Sheldrake có lẽ là "nose" mà mình yêu thích nhất từ trước đến nay, nên mình đã cực kỳ phấn khích khi nghe tin này. Hơn nữa, đây là lần thứ ba mình được đồng hành cùng Roberto trong series Objet Parfumant – một hành trình thực sự tuyệt vời. Theo cảm nhận của mình, Rauque chính là tác phẩm thành công nhất trong cả ba.
Rauque là một mùi hương cực kỳ khó nắm bắt. Nó không giống bất cứ thứ gì mình từng thử qua. Từ sự tiến triển của mùi hương, cách chọn nguyên liệu, những sự tương phản mạnh mẽ, cho đến ý tưởng cá nhân đầy phức tạp đã tạo nên nó, hay thậm chí là thiết kế của chai nước hoa, tất cả đều cho thấy điều đó. Nó giống như quái vật của bác sĩ Frankenstein nhưng đã học được cách hành xử của một con người trí thức và tinh tế. Một sự kỳ lạ nhưng đầy nét thanh tao. Đây là minh chứng cho việc làm sao để tạo ra một tác phẩm nghệ thuật khứu giác phức tạp, mang tính nghệ thuật cao mà vẫn đảm bảo cuối cùng nó vẫn là một chai nước hoa đúng nghĩa, có mùi hương và trải nghiệm khi xịt lên da như mong đợi. Lúc mới nhìn vào bảng nốt hương, mình đã tự nhủ: "Chắc không ổn đâu, các nốt hương này mâu thuẫn quá". Thế nhưng, nó lại hoạt động cực kỳ hiệu quả. Đó chính là lúc thiên tài của Sheldrake lên tiếng.
Với mình, mùi hương này mang phong cách Da thuộc - Phương Đông (Agrestic Leather-Oriental). Nửa đầu, cụ thể là nốt đầu và nốt giữa, gợi nhắc mình về những mùi hương ở vùng nông thôn hồi còn nhỏ. Phần nền hay lúc hương lắng xuống về sau lại thiên về nhựa cây và khói, đúng chất Phương Đông. Mở đầu là cảm giác chua thanh, mùi xà phòng, hơi béo, xanh mướt và có chút gì đó sủi bọt, ozonic. Nó tươi sáng với sự thống trị của mùi mận đen chua gắt cũng như lá violet xanh mát. Có một nốt hương giống xà phòng rất mạnh, nhưng không giống loại bạn thường nghĩ đâu. Nó giống như loại xà phòng thủ công mà ông bà mình hay làm từ mỡ lợn và muối natri vậy – không chất phụ gia, không hương liệu thêm vào, cứ sủi bọt và hơi béo. Mình đoán sự kết hợp giữa hoa thủy tiên vàng, lá violet và ô liu đã tạo nên một nốt hương ảo diệu nhưng cực kỳ chân thực: một sự pha trộn giữa xà phòng thủ công, mận đen chua thanh, cỏ cây và không khí trong lành.
Đến nốt giữa, mọi thứ xoay quanh các loài hoa và nốt da thuộc. Có hoa Cassie trong bảng thành phần, dù với mình nó không quá nổi bật nhưng vẫn đóng góp chút hương cỏ khô và vị ngọt nhẹ như mật ong. Hoa mộc tê (Osmanthus) thì góp thêm chút hương trái cây để nối dài cảm giác từ nốt đầu, và quan trọng hơn là giúp xây dựng nốt da thuộc. Tuy nhiên, loài hoa thống trị ở đây lại là hoa thủy tiên (Narcissus) – một nốt hương từng được dùng rất ấn tượng trong dự án trước là Porter Sa Peau. Nó không nồng nặc mà giống như mùi hoa thật trong tự nhiên. Nốt da thuộc thì thiên hẳn về hướng mùi yên ngựa, cảm giác rất sống động, hơi dầu, mượt mà và như đang tỏa ra hơi thở ấm áp. Một nốt hương quan trọng khác là nhựa thông với mùi khói gỗ đặc trưng. Nốt nấm thì rất nhẹ, có lẽ hơi đáng tiếc nhưng nó lại giúp nốt da thuộc trở nên sống động và có chiều sâu hữu cơ hơn.
Phần nền đẩy mạnh nốt da thuộc và nhựa thông khói, kết hợp thêm Ambrarome tạo ra các khía cạnh của da thuộc, khói và giống như long diên hương, cùng với nhựa mộc dược mang lại cảm giác nhựa cây béo ngậy, dẻo dai. Cuối cùng, mùi hương lắng xuống thành một lớp da thuộc đầy khói và nhựa cây, tỏa ra sự ấm áp và những làn hương khói dễ chịu suốt nhiều giờ liền.
Tóm lại, đây là một trong những bản phát hành xuất sắc nhất năm ngoái, thành công trên rất nhiều phương diện. Đó là một thành tựu to lớn khi những tâm hồn nghệ thuật gặp nhau và tài năng của một bậc thầy nước hoa được phát huy tối đa. Mình hy vọng sẽ được thấy thêm nhiều dự án như thế này từ Sheldrake và mong chờ những bước đi tiếp theo của Roberto trong series L'Objet Parfumant.