Đúng là đời thay đổi, con người cũng vậy. Hồi 2019 tui mới thử chai này lần đầu, và nói thiệt là lúc đó tui thấy nó không thể chịu nổi luôn. Từ lúc mới xịt đến lúc tan hết, tui thấy mùi nó cứ gắt gắt, khó chịu, kiểu muốn nôn luôn á. Chắc hồi đó tui xịt trúng batch cũ hay batch lỗi gì rồi? Nhưng mà sau đó tui quyết định thử lại mấy dòng của nhà Oriza L. Legrand, và bất ngờ là tui bắt đầu thấy "hợp rơ" với Reve d'Ossian hơn. Thề luôn, không hề đùa đâu, tui dần dần thấy thích nó, dù chỉ là một chút thôi.
Lúc mới xịt thì mùi khá mạnh, tui thấy chủ yếu là mùi thông, cây cỏ với gỗ, nhưng mà tiếc là chẳng thấy mùi nhang đâu cả. Chỉ vài phút sau, mùi nhựa elemi, balsam, cam chanh với gỗ bắt đầu hiện rõ lên rồi hòa quyện với nốt xanh ban đầu. Tui có thấy chút xíu cam chanh nhưng không nhiều lắm. Sau khoảng 30 phút, khi mùi vẫn còn hơi chua nhẹ thì tui bắt đầu ngửi thấy gỗ đàn hương, hổ phách với một xíu da thuộc. Nhưng mà nhắc lại là tui vẫn thấy cực kỳ ít mùi nhang. Thậm chí có chút đậu tonka định làm cho mùi ngọt lên một tí, nhưng cuối cùng thì trên người tui, em này vẫn thiên về tông xanh, nhựa cây, rất khô, hơi phấn và mùi gỗ.
Độ tỏa hương ở mức vừa phải, còn độ lưu hương thì khá lâu. Nhưng mà... tui ước gì nó có nhiều mùi nhang hơn, hoặc ít nhất là phải có chút gì đó của nhang chứ. Tui sẽ không bao giờ coi đây là một chai nước hoa thiên về mùi nhang đâu. Tiếc là Reve d'Ossian sẽ không bao giờ trở thành mùi hương yêu thích, hay là phong cách riêng, hay là chai "ruột" của tui được. Dù em này có điểm gì đó rất dễ chịu, nhưng nó vẫn chưa đủ xuất sắc để tui có thể yêu thích và xịt thường xuyên được.