Ấn tượng đầu tiên là mình khá bất ngờ, ngay từ cái nắp đã thấy nồng nàn mùi hoa hồng rồi. Nhưng đến lúc xịt ra thì lại là một cảm giác hoàn toàn khác – một luồng aldehyde lạnh, mang hơi hướng xà phòng, có chút hoa cỏ và một mùi "hóa học" khá lạ (kiểu như mùi băng cá nhân, mùi củ cải hay keo dán sắt gì đó). Các nốt hương đan xen nhiều quá nên khó mà phân biệt rõ được, nhưng mình lại cực kỳ thích sự phức tạp này.
Sang đến giai đoạn giữa, một nốt hương trầm lạnh xuất hiện. Sự kết hợp giữa trầm hương, aldehyde và hoa cỏ làm mình liên tưởng đến Guerlain Encens Mythique. Nhưng nó không bị kiểu trầm mặc hay nặng mùi nhà thờ (như CdG Avignon hay Montale Full Incense) mà được hòa quyện rất mượt mà. Với mình thì trầm hương không phải là nốt chủ đạo ở đây, mấy cái vụ nói nó giống mùi nag champa nghe có vẻ hơi quá rồi. Mình vẫn thấy có hoa hồng và chút gì đó cay nồng. Cảm giác cực kỳ unisex luôn.
Thực sự là có một nốt động vật kiểu xạ hương (civet) thoang thoảng ở phía sau, giống kiểu Kouros nhưng hiệu ứng lại giống Amouage Gold Man hơn. Con Amouage kia cũng có aldehyde, trầm hương, hoa cỏ và chút xạ hương phương Đông, khá giống với Rien về độ unisex. Ngược lại, Kouros thì gắt hơn nhiều, kiểu chua chua (kiểu mùi "viên tẩy bồn cầu" ấy), thảo mộc, đậm đặc và nam tính kiểu barbershop. Vậy nên, nếu bạn thích Kouros thì khả năng cao là sẽ thích Rien, nhưng không hẳn là ngược lại đâu nha.
Khi mùi hương lắng xuống một chút, nó ấm dần lên với mùi cumin, da thuộc, hoa hồng và một chút hổ phách. Nhưng điểm mình thích là nó không hề có sự ngọt ngào thực sự nào cả – chỉ vừa đủ để kết nối các nốt hương lại thôi. Trong phần "gợi nhớ đến các mùi khác", mình thấy có nhắc đến Bandit được vote cao, và đúng là cái mùi da thuộc nâu khô, hơi cay (kèm aldehyde) có nét tương đồng, nhưng mọi thứ khác lại khác hẳn. Bandit là kiểu chypre da thuộc xanh, khô, đắng và đậm đặc, còn Rien thì dễ chịu hơn, mang vibe phương Đông dễ tiếp cận hơn.
Nó cũng hơi giống Cabochard Gres ở chỗ đều có da thuộc kiểu cổ điển, aldehyde và hoa cỏ, nhưng Rien không có mấy nốt xanh hay đắng đâu.
Nói chung là mình cực kỳ thích, dù không đến mức quá kinh ngạc. Mấy cái review tiêu cực kiểu khó hiểu chắc là đến từ những người chưa quen với dòng nước hoa cổ điển thôi. Rien không có gì quá gây sốc hay gây tranh cãi cả. Nếu bạn đã thích những mùi mình vừa kể, hay dùng dòng Aramis, thích mấy mùi trước thập niên 90, mê dòng chypre và không ngại nước hoa thiếu độ ngọt, thì đây hoàn toàn có thể là một lựa chọn "mua mù" an toàn. Đây là một phiên bản hiện đại hóa cực kỳ mượt mà từ những huyền thoại trong quá khứ, giống như một sự tri ân vậy. Chốt lại là 2 ngón tay cái luôn, vì sự đầu tư và kết quả quá ổn!