Daniel Xuân Vũ
Với cá nhân mình, Orto Parisi là một nhà làm nước hoa hay bị nhầm lẫn giữa sự phá cách với sự dị hợm. Thay vì mang tính nghệ thuật, các mùi hương ở đây giống như một mớ hỗn độn các phân tử tổng hợp, cố tình áp đặt cảm giác lên người dùng – những cảm giác mà có khi người ta thấy chỉ vì bị "mê hoặc" bởi lời đồn chứ không phải do thực tế mùi hương mang lại. Riêng với Risvelium, mũi mình cảm nhận nó giống như một nỗ lực vụng về trong việc dùng công nghệ để tái tạo lại mùi cỏ mới cắt trộn với đất ẩm, rồi thêm chút đắng, chút thô ráp của kinh giới, cỏ xạ hương, lá cà chua... và tất cả đều bị bao phủ bởi cái mùi đặc trưng của một nhà máy hóa chất. Cái gọi là "sự độc bản" của hãng nghe có vẻ giống diễn hơn là có thực chất. Mình thấy có một sự đứt gãy giữa ý đồ nghệ thuật và trải nghiệm khứu giác thực tế. Tệ hơn nữa là độ lưu hương cực lâu mà nhiều người khen ngợi, với mình, nó chẳng khác nào một sự tra tấn dai dẳng: một cái bám tỏa vừa thô, vừa thiếu tinh tế, lại còn bẩn, nó xâm chiếm không gian của mình và cả những người xung quanh nữa. Suy cho cùng, Orto Parisi giống như một kiểu "tự luyến" về mùi hương hơn là một chuyến du hành cảm giác thực thụ. Nó giống như kiểu ai đó cứ bật nhạc trap loa Bluetooth inh ỏi giữa tàu điện ngầm vậy. Họ hoàn toàn có thể dùng tai nghe, nhưng họ không làm, vì họ muốn tất cả mọi người phải nghe thấy thứ họ đang nghe, dù bạn chẳng hề muốn chút nào. Đó chính là cảm giác mà những dòng nước hoa này mang lại. Nhưng mà thôi, mỗi người mỗi mũi, mỗi người sẽ có cách cảm nhận khác nhau, nên mọi người cứ tự trải nghiệm rồi xem cảm giác thế nào nhé 😉