Bella Thị Hà
Hồi đó là vào những năm 70, lúc mình mới chỉ tầm 4-5 tuổi thôi. Ông bà mình có một tiệm bán rau củ, trái cây với khoai tây. Hồi ấy ở Hà Lan có rất nhiều công nhân di cư người Thổ Nhĩ Kỳ, và họ luôn ghé tiệm của ông bà mình vì đồ ở đây lúc nào cũng tươi rói. Tụi mình với họ có mối quan hệ rất thân thiết, mình còn chỉ cho họ về cuộc sống ở Hà Lan nữa. Mấy chú người Thổ cũng dạy mình vài từ tiếng Thổ mà đến giờ mình vẫn còn nhớ. Mỗi khi họ về quê nghỉ lễ, họ thường mang về cho tụi mình mấy món quà nhỏ. Đến tận bây giờ mình vẫn còn giữ vài món, trong đó có một cái mô hình tháp minaret bằng gỗ chạm khắc, bên trong có một ống thủy tinh đựng tinh dầu hoa hồng. Chỉ cần nhắc đến thôi là trong đầu mình như vẫn còn ngửi thấy mùi hương đó vậy. Và chai nước hoa này làm mình nhớ đến nó cực kỳ. Đúng kiểu mùi tinh dầu hoa hồng Thổ Nhĩ Kỳ cổ xưa luôn! Mình mê nó lắm.