Mẹ mình ghét cay ghét đắng cái mùi này luôn ấy. Hồi ở cửa hàng, mình có xịt Rose Prick lên cổ tay tầm nửa tiếng trước khi về nhà, người lúc đó cứ như bị bao phủ bởi một đám mây hương thơm vậy. Mẹ bảo mình đi rửa ngay đi, nhưng mình nhất quyết không chịu vì muốn xem mùi này nó biến chuyển thế nào. Tính đến giờ là được hai tiếng rồi mà mình vẫn thấy mùi hương này thoang thoảng mỗi khi di chuyển, nên mình nghĩ độ bám tỏa của em này còn tốt hơn cả Jasmin Rouge mà mình đang dùng nữa. À mà có khi là do mình bị "lờn mũi" với Jasmin Rouge rồi cũng nên? Có lẽ em nó cũng bám tốt tương đương thôi, nhưng dù sao thì mình vẫn cảm nhận rất rõ là mình đang dùng nước hoa.
Giờ thì mình chẳng còn ngửi thấy mùi hoa hồng rõ rệt nữa. Lúc mới xịt thì có, nhưng nó không phải kiểu hoa hồng hồng tươi, mọng nước như cái hình ảnh mà mình tưởng tượng khi nhìn vào cái chai đâu. Kiểu như trong phim "Người đẹp và Quái vật", một đóa hồng hồng rực rỡ, lấp lánh, vẫn còn sống trong lồng kính ấy? Không, em nước hoa này không quan tâm đến vẻ đẹp của một đóa hồng đang sống đâu, mà nó lại hướng về những cánh hoa đã rụng, héo úa trên một mặt bàn đầy bụi bặm. Có lẽ đôi lúc bạn sẽ ngửi thấy chút gì đó ẩm ướt của những giọt sương... nhưng nó theo kiểu... mình không biết nữa... kiểu hơi ẩm mốc hay gì đó, chắc là do gia vị tạo ra cảm giác này. Ý mình là, có cái gì đó vừa khô khốc, bụi bặm, lại vừa ẩm ướt, đang tàn úa vậy đó. Tùy vào cảm nhận của mỗi người thôi.
Nhưng mà mình không thấy nó khó chịu đâu, cảm giác rất quen thuộc. Không phải kiểu mùi bà già đâu nhé, vì mẹ mình chỉ thích mấy mùi cam chanh thôi, nhưng em này đúng kiểu mang lại vibe của một người phụ nữ trưởng thành, tinh tế. Với mình thì chắc là hơi già quá... Mình đang sống ở Trung Đông nên cảm giác như đã từng ngửi thấy mùi này khi đi ngang qua một nhóm các quý bà đeo khăn che mặt vậy. Giờ trên da mình hình như còn vương lại chút mùi giống oud, không chắc là do gì, chắc là do tiêu thôi.
À, mình hiểu rồi! Thỉnh thoảng mình hay ép hoa vào sách nhưng không biết cách làm sao cho đúng. Mình cứ đợi đến khi bó hoa hồng cắm trong nước được vài ngày bắt đầu héo đi, rồi mới cắt cành và kẹp giữa mấy tờ khăn giấy để hong khô. Em nước hoa này có mùi giống hệt cái giai đoạn hoa hồng đang héo rũ vì ngấm nước, và cả cái giai đoạn hoa bị ép khô một cách vụng về giữa các trang sách, thậm chí là hơi ẩm mốc ở đâu đó nữa. Đó là lý do vì sao mình thấy nó quen thuộc đến thế. Nghe thì hơi ghê thật, nhưng mà mình lại cực kỳ thích cái mùi này.