Nói thật là chai này chẳng có tí mùi oud nào luôn, kiểu như bảo đá có cảm xúc vậy đó. Ngôi sao thực sự của Royal Cedarwood chính là tiêu hồng, nó tạo ra một cú hích cay nồng, sáng bừng và lấn át cả sự tươi mát của chanh và cam bergamot, dù mấy nốt citrus này vẫn đóng vai trò hỗ trợ khá quan trọng. Lúc mới xịt, mình thấy vibe giống như đang ở trong một tiệm cắt tóc nam sầm uất vậy, nhưng khi cái vị cay dịu đi, nó sẽ hòa quyện với gỗ tuyết tùng mềm mại, để lộ ra một mùi hương ngọt ngào, ấm gỗ và có chút hương hoa hồng — cảm giác như kiểu bạn vừa mới cắt tóc xong rồi bước thẳng vào một khu rừng ấy.
Mình cực kỳ ưng cái cách mà sự ngọt ngào và vị đắng kết hợp với nhau ở đây. Độ ngọt rất nhẹ nhàng, không hề bị quá đà hay gây cảm giác ngấy. Kết hợp với cái vị đắng xanh, mộc mạc từ angelica và galbanum, nó tạo nên một tổng thể vừa ngọt vừa đủ tươi mới, khiến mình cứ muốn khám phá mãi như đang đi lạc trong một khu rừng vắng. Sau vài tiếng, cái mùi gỗ tuyết tùng cay nồng, thơm hương hoa hồng ấy cuối cùng cũng chuyển mình thành mùi gỗ đàn hương thanh lịch, mượt mà và cực kỳ kem mịn. Cảm giác như mình vừa tìm thấy một ngôi đền cổ kính, yên bình giữa thiên nhiên sau cả ngàn năm vậy.
Chốt lại thì mình thấy Royal Cedarwood mang hơi hướng hơi cổ điển một chút, nhưng lại rất tinh tế và dễ dùng, cực kỳ đa năng — khác hẳn với hầu hết mấy chai trong bộ sưu tập của mình. Bản thân mình vốn cực kỳ "dị ứng" với mấy nốt citrus hay chua, nên ban đầu cũng sợ nó sẽ gắt hay chát lắm, nhưng may quá, không phải vậy. Do mình hay bị tình trạng nhanh bị lờn mũi với mùi này nên không xịt để đi làm cả ngày được, thay vào đó mình toàn ngồi ở nhà tự hít hà bản thân thôi lol. Với mình thì giai đoạn dry down chính là điểm sáng nhất của cả hành trình mùi hương này.