Nhìn chung, em này mang lại cảm giác mùi hương khá đơn giản (có lẽ là chủ ý của nhà làm) nhưng các tầng hương lại rất rõ nét. Một chút cam chanh tươi mát, hương thảo mộc sắc sảo, kết hợp với nền hổ phách tạo nên hiệu ứng vừa tươi mới vừa hơi khô một chút. Cảm giác giống như phiên bản nước hoa của một ly Gin and Tonic vậy. Có sự xuất hiện rõ rệt của aldehyde, tạo ra chút cảm giác xà phòng nhẹ nhàng giúp các nốt hương đầu thêm phần lấp lánh.
Khi nốt hương đầu dần tan đi, trước đây em này thường có một tầng hương giữa cực kỳ thú vị, nổi bật là mùi cumin cay nồng hòa quyện cùng húng tây. Sau đó, nó sẽ lắng xuống thành một lớp nền gỗ và hổ phách hơi ngọt, thực sự rất dễ chịu. Nhưng tôi không chắc liệu tầng hương giữa đó có còn tồn tại ở các lô sau không. Tôi đang có một bản cũ và một bản mới hơn (nói cho chính xác thì vẫn là size 120ml cũ thôi), và ở bản mới này, tôi không còn thấy rõ mùi cumin như ở những lô đời đầu nữa. Tôi cũng muốn thử so sánh cả hai với một lô mới tinh xem sao, nhưng mà chắc là chưa cần thiết phải mua thêm đâu.
Tôi thấy có người so sánh em này với 1872. Có thể chúng có vài điểm tương đồng, nhưng với tôi, cuối cùng thì hai mùi này vẫn khá khác biệt. 1872 tổng thể phức tạp hơn nhiều và nằm ở một thái cực "xanh" hoàn toàn khác. Ở 1872, tầng hương giữa là sự kết hợp của các nốt xanh đắng và nồng mùi xạ hương (như galbanum, tagette, petigrain, labdanum), tạo nên hiệu ứng chypre kiểu cổ điển nhưng lại được xếp lớp cùng tông cam chanh/hổ phách ấm áp, tạo ra một kết quả rất lạ. Còn Royal Water thì tươi sáng hơn, là một mùi hương tươi mát kiểu trực diện, nhưng có thêm yếu tố thảo mộc khô, mang lại cảm giác hơi sang trọng kiểu như một ngày đi xem đấu polo vậy.