Vinh Dương
Có lẽ điều gây ức chế nhất ở Seville a l'Aube chính là việc nó lẽ ra đã có thể cực kỳ xuất sắc. Chỉ riêng bảng note nghe có vẻ hoàn hảo thôi là đủ để mình xuống tiền mua mù rồi. Một chai nước hoa đầy tính nghệ thuật và ý niệm, đi kèm với một cuốn sách khá táo bạo, nhưng với khứu giác của đa số mọi người thì nó chẳng khác gì một món kem cam ngọt lịm đến phát ngấy. Tiếc thật sự, vì không giống như các dòng khác của nhà L'Artisan, độ lưu hương của em này cực kỳ đỉnh. Vấn đề nằm ở sự cân bằng, nó đang ngăn cản chai nước hoa này đạt được tiềm năng vốn có. Đầu tiên và cũng là chính nhất, nó nồng nặc mùi hoa. Hoa cam và hoa nhài chiếm trọn spotlight, và mình cũng không rõ là do hai em này hay do sáp ong đã đẩy độ ngọt lên quá cao nữa. Cách dùng hương trầm ở đây mang đậm phong cách nhẹ nhàng, hư ảo đặc trưng của Duchaufour, kiểu như Comme des Garcons Incense Kyoto mà mình cực mê ấy, nhưng Seville a l'Aube lại cần cái gì đó mộc mạc, đất cát hơn nhiều. Hương thuốc lá và trầm hương đơn giản là không làm nên chuyện, chúng chỉ khiến mọi thứ trở nên quá phấn chứ không tạo ra được sự sâu lắng, mờ ảo cần thiết. Có thể đây là một mùi hương kiểu "tắc kè hoa" vì ý kiến mọi người rất trái chiều, nhưng với mình, điểm trừ lớn nhất chính là sự ngọt đến mức không cần thiết. Ngay cả khi đã lắng xuống, nó vẫn ngọt lịm như kẹo Pez, cảm giác hơi bị nồng quá mức. Nó thiếu đi một độ dày nhất định, giống như một ban nhạc mà thiếu mất phần âm trầm vậy. Có cái gì đó vừa nhân tạo vừa bay bổng khiến mình thấy hơi "rợn" giống như khi vừa nhấp một ngụm Diet Coke vậy.