Hồi Sex and the Sea mới ra mắt năm 2017, tui thực sự không hiểu nổi nó. Mấy reviewer mà tui cực kỳ nể đều mê mẩn, nhưng tui cứ nghĩ chắc nó không hợp gu mình thôi, kiểu không phải mùi tui thích và tui cũng hiếm khi ưng mấy cái mùi kiểu biển cả. Nhưng rồi sau này, tui lại lỡ "va" vào mấy cực phẩm của Francesca Bianchi, xong rồi lại mê tít bản Neroli, thế là tui quyết định quay lại thử bản gốc xem sao. Và trời ơi, cảm giác như đang ngửi một mùi hương hoàn toàn khác luôn ấy! Không chỉ là thích đâu, mà tui thấy còn mê bản này hơn cả bản Neroli nữa, có khi đây là chai nước hoa tui thích nhất trong tất cả các chai của bà ấy luôn (mà nói chung là tui mê hết). Chỉ là tui cần một khoảng thời gian để "thấm" thôi. Có lẽ một số mùi hương cần mình phải có trải nghiệm hơn, hiểu rõ hơn về phong cách của nhà làm hương thì mới thấy hết cái hay của nó được.
Sex and the Sea không phải kiểu mùi "biển" thông thường đâu, nó không hề tươi mát hay giống mấy cái mùi biển mà mọi người hay nghĩ đâu nha. Nó giống như mùi da thịt ấm nóng dưới nắng, có chút mặn mòi, chút mồ hôi, hòa quyện với những mùi hương vương lại suốt cả ngày dài—như kiểu mùi cocktail dứa ngọt lịm bị đổ ra, mùi hoa cỏ thoảng trong gió, và cả mùi của người tình nữa. Nó là mùi của cơ thể, của da thịt, của lớp nước hoa còn sót lại từ sớm. Nói thật là khó tả lắm, cảm giác nó cực kỳ riêng tư, có lúc làm tui thấy ngại ngùng muốn đỏ mặt, nhưng cũng có lúc lại thấy nó mang nét hoài cổ. Nó cực kỳ phức tạp nhưng lúc đầu nghe qua lại thấy khá đơn giản. Đừng có nhìn vào bảng thành phần mà đoán, vì mùi thực tế nó chẳng giống mấy cái note đó đâu. Đây KHÔNG phải là mùi biển kiểu truyền thống, nó dày và đậm hơn nhiều, và cũng quyến rũ hơn bất cứ cái mùi biển nào tui từng biết.
Thực ra cái mùi này không hẳn là về biển, mà là về những gì diễn ra giữa hai con người ở bãi biển, về cách mùi hương của họ hòa quyện vào nhau. Nó mang lại cảm giác cực kỳ cá nhân, nhưng vẫn có những khía cạnh hoa cỏ rất đẹp, kiểu như một mùi hương vintage vậy. Khó mà mô tả chính xác được, và chắc chắn nó không dành cho tất cả mọi người. Tui sẽ gọi đây là một mùi hương "thách thức", nhất là với mấy bà thích gu mainstream. Nhưng mà, nó lại là một "con quái vật hút lời khen" trên người tui, chắc là do hợp với chemistry của tui rồi. Có người lạ còn chạy lại hỏi tui dùng mùi gì, và không hiểu sao mọi người cứ hay nghĩ nó là mùi gì đó giống như kem ấy. Nó không giống "mùi nước hoa" thông thường, mà nó cuốn hút như một câu chuyện, khiến mình cứ muốn tìm hiểu thêm mãi thôi.