Chai này đúng kiểu chứng minh cho tui thấy mùi hương nó chủ quan tới mức nào luôn á, vì cái nốt đắng nó lấn át TẤT CẢ mọi thứ đối với tui. Thề, nó giống kiểu mùi thảo mộc đắng ngắt, kiểu thuốc thang gì đó cực kỳ khó chịu, cảm giác như có ai đang nấu lá tầm bóp ngay trong phòng mình vậy. Tui đã đợi rất lâu, đợi tới khi nó khô hẳn, đợi qua mấy tiếng đồng hồ để xem có chút ngọt ngào nào kiểu caramel, sữa hay marshmallow không, nhưng mà tuyệt đối không có gì hết. Cái mùi thảo mộc đắng đó cứ thế mà tồn tại rồi mới từ từ bay đi thôi.
Tui có test thử lại với ông bạn thân cũng là dân nghiện nước hoa (ổng thì thích kiểu aromatic, thảo mộc với hoa như iris, còn tui thì mê gu gourmand, ngọt, béo kiểu hạt hơn). Ổng cũng thấy mùi thảo mộc y hệt tui, nhưng chỉ sau vài phút là ổng lại thấy có chút ngọt ẩn bên dưới, kiểu như mùi sữa với hạnh nhân, giống như một món tráng miệng làm từ hạnh nhân vậy á. Tui thề là tui không hề thấy cái sự ngọt đó, dù là trên da tui hay trên da ổng, nó chỉ thấy đắng và cực kỳ tệ thôi. Ổng cũng không hẳn là mê chai này, nhưng ít ra ổng còn thấy được cái sự ngọt mà tui tìm kiếm. So với Love Don't Be Shy của Killian thì em này cũng tương tự, nhưng em kia không bị đắng ngay từ đầu và về sau sẽ ngọt hơn, chứ không giống như em Sintra này.
Điểm cộng cực lớn của Sintra nếu bà nào lỡ mê em nó là độ bám cực kỳ đỉnh, tui thấy hơn 7 tiếng vẫn còn nha, độ tỏa cũng vừa phải, tui xịt có một nhát lên cổ tay thôi mà vẫn thấy mùi quanh mình rõ rệt. Nhưng chốt lại điều quan trọng nhất là: ĐỪNG CÓ MUA MÙ em này nha! Nó đắt lắm, nên nếu mua đại về mà mùi khác xa tưởng tượng do cơ địa hay do mũi mình không hợp thì tiếc lắm luôn. Tất nhiên là lời khuyên này áp dụng cho mọi loại nước hoa, dù người ta có bảo nó "an toàn" đến mức nào đi nữa, nhưng nếu có một chai nước hoa KHÔNG dành cho việc mua mù thì chính là em này đó. Nhớ là phải test trước nha!