Alex Đức Tài
Sir Winston thực sự là một thảm họa, kinh khủng khiếp luôn ấy. Ngay từ lần xịt đầu tiên, mình cảm giác như bị một mùi chuồng trại tấn công trực diện, kiểu mùi ẩm mốc, ngọt lờ lợ nhưng lại cực kỳ nồng nặc và chẳng nể nang gì khứu giác cả. Nói giảm nói tránh thì có thể gọi đây là một mùi hương 'táo bạo', nhưng thực chất nó chỉ là sự kém cỏi trong khâu chế tác thôi. Nó là cái kiểu ngọt mùi động vật kỳ quặc, một sự kết hợp đầy vẻ 'ra vẻ' giữa patchouli và mùi chuồng trại, bọc trong lớp cỏ khô sũng nước tiểu ngựa, rồi lại trộn thêm đậu tonka với phấn em bé nữa. Cảm giác như một chai nước hoa của Roja nhưng bị lỗi nặng ấy, kiểu như ai đó dội cả xô nước tiểu lên chai Roja's Reckless vậy. Đây chắc chắn là mùi hương gây sốc nhất mà mình từng thử kể từ hồi dùng Dior Leather Oud hay Musc Ravageur. Mà mình chẳng hiểu sao có người lại thấy mùi 'hoa cỏ và thuốc lá' ở đây được nhỉ? Cười chết mất! Tobacco Vanille của TF mới đúng là mùi thuốc lá hoa cỏ, còn cái này thì hoàn toàn ngược lại, chẳng có chút ấm áp nào cả. Tệ hơn nữa là nó không phải kiểu 'tệ một cách có ý đồ', mà nó cứ cố tỏ ra là mình có cá tính ấy. Như Xerjoff More than Words, mình cũng không thích nhưng ít ra nó còn có bản sắc riêng, có lộ trình mùi rõ ràng. Đã vậy cái chai này còn được bán ở cả Harrods nữa chứ. Ấn tượng đầu tiên của mình về nhà này thật sự quá tệ, và có vẻ như các dòng khác của hãng cũng chẳng khá khẩm hơn đâu. Mình sẽ cho nhà này vào danh sách 'hủy diệt' ngay lập tức. Mình không hay làm mấy cái list 'tốt nhất/tệ nhất', nhưng đây chắc chắn là một trong những chai tệ nhất mình từng chạm qua rồi. Thở phào luôn! Chấm điểm: 1/10.