Hồi nhỏ mình cứ nghĩ mùi mật ong là phải kiểu dính dính, ngọt lịm kiểu siro rồi còn gây nghẹn cổ nữa, nên lúc mới chạm mặt em này mình kiểu bị "lú" luôn. Lần đầu dùng thì nói thật là hơi thất vọng, mình cứ tưởng nó giống mùi túi thơm treo xe hơi vị táo quế, nên cũng cố dùng thêm vài lần xem sao. Tận gần một năm sau, mình mới quyết định dùng lại em này, rồi chẳng may làm đổ gần hết cái lọ sample lên tay, thế là "ồ" lên một cái. Phải mất một lúc lâu mình mới nhận ra được nốt mật ong trong bảng thành phần này.
Ngay lúc mới xịt, mình vẫn thấy cái vibe táo quế kiểu túi thơm xe hơi, cảm giác hơi có chút mùi cao su, nhựa hay mùi cồn nhẹ. Nhưng chỉ vài phút sau, mùi hương bắt đầu bung tỏa với nốt mật ong chủ đạo, nghe rất quen nhưng mình không gọi tên chính xác được loại mật ong nào. Điểm khác biệt là cái mật ong này không hề bị ngọt kiểu "gourmand" hay dính dớp khó chịu, mà nó vẫn giữ được độ ngọt tự nhiên và thanh nhẹ. Có thêm chút hương trái cây khô với trà đen ngọt nữa nên mùi hương có chiều sâu và đa diện lắm. À, nếu để ý kỹ ở đoạn đầu đến giữa, mình còn thấy nó hơi giống mùi cần sa một chút, chắc là do nốt thuốc lá đấy, nghe cũng buồn cười thật.
Khi mùi hương thấm dần vào da, một nốt phấn em bé kiểu Johnson's bắt đầu xuất hiện, làm dịu đi cái sự ngọt của mật ong. Đến giai đoạn giữa, nốt mật ong dịu lại, trái cây khô vẫn còn một chút và mùi phấn thì đậm hơn, mang hơi hướng hổ phách và vanilla nhẹ. Thú thật là mình không thích giai đoạn giữa này lắm vì nó hơi nhạt, kiểu mật ong pha phấn hơi bị đơn điệu.
Nhưng đến lúc hạ màn sau vài tiếng, em này lại trở nên cực kỳ thú vị. Nó không phải mùi gì quá lạ lẫm nhưng lại mang cảm giác cực kỳ dễ chịu và an yên. Nốt phấn em bé, hổ phách và vanilla bao trùm lấy cả mùi hương, pha thêm chút xạ hương mờ ảo, tạo cảm giác như một thứ gì đó cũ kỹ, thân thuộc. Nó làm mình nhớ đến những dòng nước hoa "oriental" cổ điển, hay giống như mùi của một cây nến sáp ong chưa thắp. Thậm chí mình còn thấy nó hơi giống mùi đất nặn Play-Doh nữa. Có một chút gì đó gợi nhắc về những món đồ chơi bằng nhựa của trẻ con thập niên 90 hay 2000 ấy. Tổng thể giai đoạn cuối này rất mềm mại, hơi bụi bặm nhưng lại cực kỳ hoài niệm. Nó giống như mọi ngóc ngách trong căn phòng tuổi thơ của mình vậy: những món đồ chơi cũ, tấm ga trải giường sạch sẽ nhưng đã nằm lâu ngày, mùi phấn em bé... một ký ức mờ ảo nhưng đầy sự vỗ về, giống như âm nhạc shoegaze của ban nhạc Slowdive vậy. Rất bình yên, hoài niệm và lãng mạn.