Wendy Gia Trương
Nhiều khi đi test nước hoa, mình hay bị bất ngờ vì chúng khơi dậy những cảm xúc cực mạnh, những mảnh ký ức vụn vỡ đan xen giữa hình ảnh và biểu tượng, như những đoạn thơ hay lời bài hát vậy. Cái mùi hương này cũng thế, nó mang lại cho mình quá nhiều cảm xúc, đến mức vừa muốn khóc vừa thấy hạnh phúc. Với mình, South by Mendittorosa chính là... lần đầu tiên mình được ngửi thấy bầu không khí vùng núi nguyên sơ ở Áo. Hồi đó mình đang đi road trip cùng người yêu trên một chiếc xe tải cũ, leo qua những cung đường đèo đẹp nhất mình từng thấy. Lúc dừng lại nghỉ ngơi và hít thở, mùi hương đó ập đến – một thứ mùi mà mình chưa từng trải qua trong đời. Nó tươi mát, sạch sẽ và thuần khiết đến lạ lùng, cảm giác như chính linh hồn của dãy Alps vậy. Nó trong lành như vải lanh mới giặt và thoang thoảng hương hoa trong gió. Mình đã bật khóc vì quá đỗi kinh ngạc và hạnh phúc. Không thể tin được là không khí lại có thể sạch đến thế. Đó vừa là khoảnh khắc hạnh phúc, vừa là một nỗi buồn man mác khi nghĩ về môi trường, về việc nếu ô nhiễm biến mất thì thế giới sẽ tuyệt vời thế nào. Nó còn gợi nhắc đến những buổi chiều thu hái hạt phỉ tươi rói dưới thảm lá vàng, mùi của bụi cây, của đất và cỏ dại – như những chú sóc đang ngủ say trong rừng, hay những giọt mưa rơi trên bụi gai và lớp vỏ cây ẩm ướt lấp lánh. Rồi cả cảm giác trong ngôi nhà mới của mình, với những tấm vải phủ trên sàn gỗ và ghế sofa da cũ, ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm... mùi của những bức tường vừa mới trát xong, khô ráo và mịn màng như lụa. Mọi thứ đều mới mẻ, sạch sẽ, như một tờ giấy trắng để mình bắt đầu xây dựng tổ ấm, vừa ngồi mơ mộng vừa ăn một lát bánh mì nướng bơ thơm phức. Nó còn là căn bếp của bà, có chậu hoa anh thảo trên bàn, mùi bánh mì đang nướng, tiếng bàn là phẳng lỳ những tấm ga trải giường trong khi hai bà cháu ngồi chuyện trò. Là chậu húng tây mình chăm mấy tháng trên bậu cửa sổ, là mùi phấn trắng, là những vách đá trắng ở Dover, hay cả giai điệu bài 'White Chalk' của PJ Harvey đang vang lên trong đầu. Tóm lại, đó là hạnh phúc, là sự vỗ về, là hơi ấm, là rừng sâu, núi cao, là trái tim của tổ ấm, là sự giao thoa giữa mùa thu và mùa xuân, là những giọt nước mắt xúc động... Đó chính là đất mẹ và sự sống! Yêu quá đi mất, mình thực sự yêu mùi hương này!





























