Tú Nga Minh Dương
Tropic of Capricorn như thể ai đó vừa xịt thẳng vào một chiếc gạt tàn thuốc. Mùi khói cũ kỹ và sắc bén phủ lên trên lớp nhựa thơm mọng nước. Lớp hương cuối dịu hơn rất nhiều, gợi liên tưởng đến dừa hòa quyện cùng vị đắng nhẹ.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Tropic of Capricorn như thể ai đó vừa xịt thẳng vào một chiếc gạt tàn thuốc. Mùi khói cũ kỹ và sắc bén phủ lên trên lớp nhựa thơm mọng nước. Lớp hương cuối dịu hơn rất nhiều, gợi liên tưởng đến dừa hòa quyện cùng vị đắng nhẹ.
Một tiệm thảo mộc đâu đó ở Địa Trung Hải. Nếu bạn đã từng đặt chân đến các quốc gia như Hy Lạp, Ý hay thậm chí là Tây Ban Nha, chắc hẳn bạn biết rằng ở các con phố du lịch có rất nhiều loại thảo mộc và những cửatiệm nhỏ xinh! Đủ mọi thứ hàng hóa luôn ấy chứ! Cỏ xạ hương! Kinh giới cay! Trà núi! Húng quế! Mùi hương này gợi nhớ đến đặc sản mật ong thông được bày bán trên những con đường ở đảo Crete! Hãy tưởng tượng bạn đang bước vào một cửa hàng nhỏ, làn gió nắng Địa Trung Hải phả vào mặt, hòa quyện cùng đủ loại hương thảo mộc và vị mật ong thông ngọt ngào làm chủ đạo! Đó chính là Sova! Và nó thực sự tuyệt vời! Làm tốt lắm Josh! 9/10.
Sova chính là cánh cửa dẫn tôi đến với Slumberhouse, thứ đã thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn nhận về nước hoa mãi mãi. Nước hoa niche là một chuyện, nhưng Slumberhouse lại là một đẳng cấp hoàn toàn khác. Những phiên bản mới nhất (19-20-21) có chút khác biệt so với các bản 2012 - 14 mà tôi từng mê mẩn, nhưng với tôi, sự kỳ diệu ấy vẫn còn nguyên vẹn. Tựa như việc ngắm nhìn một vận động viên kỳ cựu sau nhiều năm, hay một nhạc công không còn giữ được vẻ hào nhoáng như thời đỉnh cao. Sova bản mới thực sự mang lại cảm giác khô hơn rất nhiều – không còn đậm vị nho khô ngâm rượu như tôi từng đề cập cách đây năm rưỡi. Độ ngọt cũng giảm đi. Nốt thuốc lá trong bản này khô hơn rất nhiều. Mùi hương này phảng phất giống như những bao thuốc lá mà tôi từng hay táy máy ăn cắp hồi còn trẻ trâu và bồng bột. Nhựa thơm cũng được đẩy lên mạnh hơn, và cỏ khô cũng vậy. Rất nhiều thành phần trong đây như đậu chổi, cây dương, cỏ ba lá, keo, v.v. tôi chưa từng ngửi qua dạng tinh chất nguyên bản của chúng, nên tiếc là tôi không thể bàn sâu về mức độ nổi bật. Dù vậy, cá nhân tôi vẫn thích Sova của ngày trước hơn, nhưng tôi vẫn yêu những gì Sova đang thể hiện ở hiện tại. Dù vị ngọt mọng nước đã biến mất, DNA cốt lõi vẫn còn đó, cả phần xương sống lẫn gân cốt vẫn vẹn nguyên, chỉ là có chút đổi thay. Trưởng thành hơn. Tinh tế hơn. Sắc sảo hơn. Và dù tôi vẫn chuộng những phiên bản đầu tiên hơn, tôi nghĩ bản này hoàn toàn xứng đáng có một chỗ đứng riêng trong thế giới của Sova, dẫu nó mang nét cá tính hơi khác biệt. Với tôi, thứ tự yêu thích là: 1) 2012, 2) 2014, 3) 2019. Tôi biết là còn nhiều phiên bản khác nữa, nhưng đây là những bản mà tôi quen thuộc nhất. Tóm lại, đây là một mùi hương tuyệt vời đến mức phải thử mới tin được. Nó khác biệt một cách khó tả so với bất kỳ thứ gì tôi từng thử, nhưng vẫn đủ chất nước hoa để khoác lên mình. Tôi rất mừng vì Sova tồn tại và tôi thật sự hạnh phúc vì đã có cơ hội được trải nghiệm nó.
Với mình, Sova là một mùi hương khá gây bối rối. Những nốt hương mở đầu như đang tranh giành sự chú ý của nhau. Lúc đầu, mình cảm nhận được hương cỏ khô thảo mộc kiểu fougere, sau đó là đinh hương và thuốc lá đậm đặc, rồi đến một chút gỗ ngọt ngào. Một loại elixir cực kỳ phức tạp. Nhưng rồi điều bất ngờ đã đến... Sova bắt đầu lắng xuống và trở thành một sự pha trộn tuyệt vời giữa thuốc lá ngọt ngào trên nền cỏ khô/fougere. Mùi hương này rất đậm đặc và thô mộc, nhưng nốt hương cuối lại cực kỳ hoàn hảo cho một buổi tối se lạnh. Mình nhận thấy với hầu hết các mùi hương của Slumberhouse, bí mật nằm ở độ tỏa hương... chính là cái thoáng hương thoảng qua khi bạn lướt ngang qua.
Thật thú vị là không nhiều người nhận ra nốt hương thuốc lá hiện diện trong mùi hương này. Tôi cũng khá ngần ngại khi xếp nó vào nhóm fougere. Sự hòa quyện của các nốt hương gợi lên cảm giác về một mùi hổ phách thuốc lá pha chút thảo mộc, thay vì một mùi fougere xanh mát. Thật lạ là cảm nhận của tôi lại hoàn toàn khác biệt so với nhiều bài review bên dưới. Với tôi, mùi hương này giống như những món bánh nướng ấm nóng, có chút ngọt của mật mía và những mảng thuốc lá tẩu đậm đặc, nhựa quyện. Nó làm tôi nhớ đến mùi thơm của lớp vỏ bánh táo vừa mới ra lò. Hoa bia và cỏ ba lá kết hợp cùng gia vị, hổ phách và cỏ khô tạo nên một trải nghiệm thuốc lá phong cách gourmand tuyệt vời. Hoàn toàn không có một nốt nào bị gắt hay thô. Theo tôi, mùi này thiên về thuốc lá rõ rệt hơn Kiste, nhưng không gắt và đậm chất xì gà như Jeke. Nó nằm chính xác ở giữa dải hương thuốc lá của nhà Slumberhouse, với Jeke một bên và Kiste một bên, còn Baque thì có cấu trúc và độ "thuốc lá" khá tương đồng. Nhìn chung, đây là một mùi hương gourmand tuyệt vời. Bạn có thể ngửi thấy những nét chấm phá của Norne, Baque và cả Kiste. Là một người yêu thuốc lá, thật khó để không nhận ra mùi đinh hương và mùi thuốc lá chưa châm lửa, gợi nhớ đến cảm giác khi mở một bao Marlboro Đỏ mới tinh. Có lẽ khứu giác của tôi hơi khác biệt, nhưng với tôi, đây thuần túy là một mùi thuốc lá gourmand. Nó đẹp, mang đậm hơi thở mùa thu, vừa rực rỡ nhưng cũng vừa đậm đặc. Một sự hoàn hảo.
Một mùi hương fougere kỳ lạ và siêu thực, định hình nên phong cách độc đáo của nhà nước hoa này. Nước hoa mở đầu bằng những nốt hương thảo mộc lạ lẫm từ cỏ ba lá, hoa bia và cỏ khô. Tầng hương giữa là sự kết hợp của sáp ong, hoa chổi và hoa keo đen. Sau đó, mùi hương lắng xuống với nền phấn pha chút xạ hương từ castoreum, vani, một chút hổ phách và đậu tonka. Đây là một mùi hương cực kỳ độc bản với độ tỏa hương từ trung bình đến mạnh, trở nên ngọt ngào hơn sau màn mở đầu hơi gắt và có độ lưu hương tốt. Cảm giác như bạn thực sự được đưa vào thế giới trong những câu chuyện cổ tích của anh em nhà Grimm, tương tự như hầu hết các mùi hương khác trong dòng này. Chúc bạn tận hưởng!
Có lẽ chỉ cần nhìn vào việc tôi luôn tìm cách né tránh mọi mùi hương gợi nhắc về tuổi thơ là đủ để hiểu về quá khứ của mình: từ bụi hồng của mẹ, xà phòng Irish Spring hay nước sau cạo râu Old Spice của bố, đến cả mùi Nivea "tội lỗi" của chị gái, hay thậm chí là cả mùi lotion hương vanilla mà chính tôi từng chọn cho mình. Vì vậy, Sova không phải là mùi hương của tuổi thơ mà tôi đã thực sự trải qua. Thế nhưng, nó lại khơi gợi lên những ký ức về một thời thơ ấu khác – không phải thực tại, mà là trong tưởng tượng. Nếu thực sự ngẫm lại, Sova làm tôi nhớ đến một trong những câu chuyện yêu thích hồi nhỏ, cuốn sách "Little House in the Big Woods" mà tôi từng đọc đến mức rách cả trang. Cụ thể hơn, Sova là mùi của căn gác mái nơi Mary và Laura chơi đùa trong những mùa đông dài lạnh giá. Đó là mùi gỗ bụi bặm của sàn nhà được bào thô, mùi khói từ thịt hun khói và củi cháy, quyện cùng hương thảo mộc và cỏ khô. Như thể hôm qua mẹ vừa làm bánh gừng và hương thơm ấy vẫn còn lan tỏa khắp căn nhà. Một cảm giác thật ấm cúng, an toàn và vỗ về. Mùi hương của một thế giới đầy sự an yên và trật tự. Việc xịt mùi hương này tác động đến tôi gần như ở mức độ tâm linh. Nó bao bọc tôi trong một bong bóng của sự bình yên và giản đơn. Thế giới ngoài kia vẫn cứ hỗn loạn, ồn ào và phức tạp một cách vô lý như mọi khi, nhưng ở bên trong lớp hương này, tôi tìm thấy sự tĩnh lặng.
Tuyệt đẹp, đây là một trong những mùi hương phức hợp nhất mà tôi từng ngửi và cũng là một trong những mùi tôi thích nhất từ nhà Slumberhouse. Sova thực sự là một sự hòa quyện đầy chiết trung và thú vị giữa các loại gia vị, sáp ong, hoa bia, hải ly hương và cỏ khô. Đây là một tổ hợp mang đậm chất mộc mạc và có khả năng đưa ta du hành đến một vùng đất khác; khi khoác lên mình mùi hương này, tôi như được đưa đến một trang trại nhỏ đầy bụi bặm với những cánh đồng cỏ khô đang phơi mình và xung quanh là hàng tá thùng nuôi ong. Phiên bản màu xanh đậm mới này có vẻ ít ngọt mật ong hơn một chút so với các phiên bản màu vàng nhạt trước đây; nốt hương sắc nét kiểu hoa cúc trường sinh (immortelle) đã được tiết giảm lại, trong khi các khía cạnh cỏ khô và hương gỗ lại được đẩy mạnh hơn. Tổng thể mùi hương có vẻ cân bằng tốt hơn. Sova lưu hương dễ dàng cả ngày trên da tôi, và các nốt hương nổi bật nhất cứ đan xen luân phiên giữa mật ong và cỏ khô. Dù cá nhân tôi hoàn toàn không ngửi thấy chút mùi cà ri nào trong Sova, nhưng đó lại là điều đầu tiên vợ tôi thốt lên khi ngửi thấy nó, cứ chia sẻ vậy để mọi người tham khảo.
Ấn tượng đầu tiên: Mận khô và nho khô ngâm trong rượu. Mật ong ngọt ngào, đậm đặc chảy ra từ tảng sáp ong. Mùi khét của kim loại - tựa như mùi pháo bông trong một đêm đông lạnh giá. Nhựa vỏ bạch dương, những chiếc áo khoác da cũ và hơi ấm từ những chú mèo. Mùi cỏ khô, cỏ khô và cỏ khô. Cảm giác như đang say sưa trong sự ngọt dính của những ly cocktail Sazerac và Bee's Knees tại một câu lạc bộ quý ông ở London, rồi sau đó cố gắng tỉnh táo lại bằng một tách trà hoa cúc.
Josh Lobb, nhà chế tác của Slumberhouse, từng nói là ông ấy không làm việc với các nốt hương đầu. Hầu hết nước hoa của ông đều mang cảm giác phân lớp, kiểu như các nguyên liệu có độ đậm đặc tương đương nhau tạo thành một "bức tường mùi hương" vậy. Các thành phần cứ thế đối đầu trực diện trên một mặt phẳng, tạo ra sự dân chủ về mùi hương, buộc mình phải tự cảm nhận thay vì bị dẫn dắt theo một lộ trình định sẵn. Ngược lại, kiểu nước hoa truyền thống với cấu trúc tầng hương (đầu/giữa/cuối) sẽ có một nhịp độ dẫn dắt sự chú ý rõ ràng hơn. Nếu bạn thích kiểu truyền thống, Sova có vẻ sẽ hơi thiếu sự chuyển động. Nhưng nếu bạn chuộng kiểu "bức tường mùi hương", thì cấu trúc kim tự tháp truyền thống lại có vẻ hơi máy móc, giống như một trò chơi trong công viên giải trí – dù có kịch tính đến đâu thì mình vẫn chỉ là người trải nghiệm thụ động thôi. Mình thấy cả hai cách tiếp cận đều có cái hay riêng, quan trọng là mùi hương đó có đạt được mục tiêu của nó hay không. Và Sova chính là một ví dụ xuất sắc cho phương pháp của Lobb. Bản thân nó không có nốt hương đầu theo nghĩa thông thường, và nó thách thức quan niệm cho rằng một chai nước hoa không có cấu trúc tầng lớp thì sẽ bị "tuyến tính" hay đơn điệu. Bằng cách yêu cầu người dùng phải thực sự tham gia vào quá trình cảm nhận, nước hoa của Lobb đã chuyển đổi từ việc "quan sát" sang "diễn giải". Nó không còn là một vật phẩm tĩnh lặng mà giống như một cánh cửa mở ra một cuộc phiêu lưu vậy. Ngửi lần đầu, Sova mang hơi hướng gourmand với các tầng hương dần hiện rõ: sự ẩm ướt của thảo mộc từ thuốc lá và cỏ khô; vị mật ong đắng từ hoa bia và cỏ ba lá; rồi đến các nốt gia vị nóng lạnh như đinh hương và tiêu Jamaica. Nhưng nếu mình cố đào sâu để tìm những khía cạnh ngọt ngào cụ thể, nó lại dẫn mình đến những mùi hương khó ăn hơn như gỗ, thảo mộc đắng và nhựa cây. Nói một cách hơi "tâm linh" theo kiểu mà trước đây mình cực kỳ ghét, thì cứ là: Hãy thả lỏng và để Sova dẫn dắt. Đừng cố soi quá kỹ từng nốt hương, vì Sova hoạt động tốt nhất khi bạn cảm nhận cả một bức tranh tổng thể, chứ không phải là tách rời từng hương vị. So với chai Baque (đã ngưng sản xuất) có phong cách khá giống, thì nếu Baque gợi lên mùi rượu thì Sova lại mang cảm giác của những món bánh nướng. Lobb đã phát triển dựa trên cách tiếp cận mà Christopher Sheldrake từng làm rất chuẩn với các dòng nước hoa gỗ của Serge Lutens như Arabie hay Chergui. Việc kết hợp gỗ với nhựa cây và gia vị sẽ tạo ra những tông mùi rang cháy. Tuy nhiên, Sova ít ngọt hơn các dòng của Lutens nhiều, kiểu như Lobb muốn nói rằng: "Bỏ qua phần siro đi, hãy tập trung vào phần gỗ ấy". Sova làm mình nhớ đến phần ngon nhất của bánh gừng – chính là những cạnh bánh bị cháy xém, nơi vị ngọt nhường chỗ cho mùi khói. Nếu Lutens xây nên một ngôi nhà bánh gừng, thì Slumberhouse sẽ thiêu rụi nó luôn.