Nếu bà nào thích kiểu hương violet ngọt ngào, phấn mịn hay hơi hướng cổ điển thì tui khuyên là nên né Stephen Jones ra nha. Còn nếu mê kiểu nước hoa hiện đại, thậm chí là mang hơi thở tương lai, thì đây chính là "chân ái" luôn. Một mùi hương violet cực kỳ đẹp, lạnh, mang cảm giác kim loại, tân tiến và đầy tính thử thách.
Nói thật là em này đang "so kè" cực gắt với Dans Tes Bras của Frederic Malle, cả hai đều là những kiệt tác xuất sắc. Dù cùng có nốt violet nhưng chúng khác nhau hoàn toàn. Stephen Jones mang cảm giác lạnh và sảng khoái như kiểu nước khoáng có vị hoa violet vậy. Kiểu như mấy bông hoa violet nhỏ xíu, xinh xắn vừa mới hái được, đang đặt trên một chiếc đĩa kim loại trong một phòng thí nghiệm hiện đại, vô trùng, nơi mà các nhân viên mặc áo blouse trắng chuẩn bị mổ xẻ chúng ấy. Nó tươi mát, lạnh lẽo và không tự tìm đến mình đâu, mình phải chủ động "săn đón" nó một cách thật nhẹ nhàng, và nhớ rằng hoa violet vốn mỏng manh thế nào nhé. Cẩn thận nha, phải thật tinh tế mới bắt trọn được cái sự ma mị của em này. Nếu so với Dans Tes Bras, dù cả hai đều không hề ngọt kiểu kẹo hay nồng mùi phấn, thì chúng vẫn khác biệt một trời một vực. Giống như sự đối lập giữa thiên nhiên và khoa học, giữa rừng xanh và những chiếc bàn kim loại sáng loáng vậy.
Tui nghĩ việc chọn em nào còn tùy vào cá tính và cả chemistry của da nữa. Tui thấy Stephen Jones dễ dùng hơn, nhưng thực lòng tui lại thích Dans Tes Bras hơn vì nó ấm áp, mà với tui thì sự ấm áp luôn thắng cái lạnh lẽo. Nói chung là tui cũng kiểu "yêu" Stephen Jones đó. Một mùi cực kỳ đáng thử, nhưng đừng mong đợi là mọi người sẽ thấy mình là một người ấm áp, hay quan tâm khi đang xịt em này nha.