Bella Nguyệt
Năm nay mình lỡ va vào cái nốt hương iris béo ngậy cực phẩm của nhà Francesca Bianchi nên đã chốt ngay em Sex and the Sea. Thấy Sticky Fingers có note khá ổn, lại đọc kỹ review rồi nên mình cứ ngỡ đây sẽ là một kèo blind buy an toàn. Nhưng có vẻ như mấy người review trước đều bị marketing dắt mũi hết rồi, hoặc là do cái mũi của mình còn non quá nên chưa cảm được. À, mình đang test em này trong cái thời tiết âm 7 độ C nhé, chai vừa mới được ship tới hôm qua xong. Mùi lúc đầu đúng kiểu "ngộp thở" luôn, vừa lạnh buốt vừa có mùi quế khói. Với mình thì nó hơi quá đà. Mình chẳng thấy mùi patchouli quen thuộc đâu cả, có khi chính cái sự lạnh và khói đó làm mình không nhận ra patchouli chăng. May là giai đoạn đầu này chỉ kéo dài tầm nửa tiếng, sau đó thì nốt iris, heliotrope với castoreum bắt đầu ấm dần lên. Tiếc là mình không cảm được nhiều mùi da thuộc cho lắm. Nó chẳng thấy nam tính hay chất "rock n' roll" gì cả, trừ khi bạn đang tưởng tượng về một rocker thập niên 80 với mái tóc xù và áo khoác da đỏ rực. Nó làm mình nhớ đến mấy dòng hoa cỏ nồng nặc, đầy mùi civet và động vật của thời kỳ đó, có điều em này so với mấy em kia thì vẫn còn nhẹ nhàng và dễ thở chán. Mình sẽ giữ lại dùng thêm một thời gian xem cảm nhận có thay đổi không, nhưng coi như đây là một bài học xương máu. Dù có mê nhà hương hay DNA của brand đến mức nào thì mình cũng tuyệt đối không nên blind buy nữa. Có lẽ mình đơn giản là không hợp với mấy nốt hương động vật, và cái vibe thập niên 80 này làm mình thấy hơi bị lệch lạc. Thú thật là Sticky Fingers làm mình nhớ về cái thời mà người lớn cứ ngồi hút thuốc trong nhà, chẳng thèm quan tâm con cái ra sao miễn là chúng nó im lặng. Và hầu hết âm nhạc thời đó cũng cứ kiểu tổng hợp và chói tai y như mấy loại nước hoa phụ nữ vậy.