Ôi trời! Mình vừa làm một chuyện ngớ ngẩn... Ừ thì, với những ai bảo mình hay làm mấy chuyện dại dột thì đúng rồi đó, nhưng thôi để mình kể về cái sự "ngớ ngẩn" lần này đã... Mình đã chốt đơn mù quáng vì cứ tưởng em này sẽ giống Erba Pura. Và tóm lại là: không, không và không nhé.
Tại sao mình không mua Erba Pura luôn cho rồi? Vì mình vốn mê cái kiểu "copy-paste" nghệ thuật của Paolo Terenzi ấy mà. Nhưng Stricnina lại đi theo hướng khác hẳn: nó thiên về các nốt trái cây nhiệt đới chua thanh, tươi sáng như mâm xôi, đào và cả kẹo trái cây nữa (kiểu mùi như kẹo Jolly Ranchers ấy), kết hợp với hoa tươi ngát (hoa hồng, hoa dâm bụt) trên nền xạ hương và gỗ khô ráo, thanh thoát. Để so sánh cho dễ hiểu thì Stricnina nhấn mạnh vào trái cây nhiệt đới xanh, chua và chưa chín, kèm theo quả mọng khô và cực nhiều hoa nồng nàn. Trong khi đó, Erba Pura lại mang vibe trái cây chín mọng, ngọt ngào như một ly cocktail trái cây trên nền hổ phách - vanilla bán ngọt. Còn Byredo Pulp thì lại đẩy nốt trái cây đi xa hơn nữa với kiểu trái cây chín quá mức. À, mấy bạn review khác cứ bảo có mùi bánh cheesecake mâm xôi, nhưng mình thì không thấy, với mình em này quá khô và chua, hoàn toàn không đi theo hướng gourmand đâu.
Còn về độ tỏa và độ lưu hương á? Mình không kiểm chứng chính xác được, nhưng cảm giác như em này tỏa hương xuyên không gian luôn ấy, mùi hương này chắc sẽ ám ảnh mình cả đời mất. Nói chung là em nó cực kỳ "cháy" và mạnh mẽ; kiểu mùi mà mấy ông nghiện nước hoa chắc chắn sẽ phải thốt lên "beast mode", còn mấy bạn influencer thì cứ lải nhải "siêu phẩm, cực phẩm" như máy ấy. Đùa chút thôi, chứ nếu bạn thích kiểu mùi hoa cỏ trái cây vừa nữ tính, vừa nồng nàn lại vừa có độ tỏa cực mạnh thì nhất định phải thử em này nhé.