Sweetie Aoud đúng kiểu thiên đường gourmand luôn á, tui kiểu có mối quan hệ yêu-ghét đầy mâu thuẫn với em này. Mấy tháng đầu tui ghét cay ghét đắng, mà giờ thì... nó đúng là một siêu phẩm. Mở đầu là mùi tiệm bánh Pháp, thơm xỉu luôn, kiểu gây nghiện ấy. Nó có một chút sắc nhẹ, không hề gắt đâu, chỉ là một chút cảm giác hơi nhọn ở mũi, có chút ngải cứu hơi xanh xanh, nếu tập trung kỹ thì sẽ thấy cả một tầng hương cam chanh ẩn hiện nữa. Mùi bánh ngọt cực kỳ đỉnh, ngọt nhưng không bị ngấy, vừa vặn lắm. Kiểu như mình bước chân vào một tiệm bánh nhỏ xinh, bánh ngọt bày đầy trên kệ. Rồi bên trái là mấy anh đầu bếp đang làm món tráng miệng, mình không rõ là món gì nhưng thấy rõ cái lớp bơ vàng óng đang tan chảy trong chảo, thêm chút ngải cứu vào nữa. Mà tui phải nói trước là mùi bơ này không hề kiểu ngọt lịm đến phát ngấy đâu, nó cực kỳ tinh tế, đúng chuẩn mùi bơ luôn. Điểm mạnh nhất với tui chính là mùi bánh, cảm giác như bánh vừa mới ra lò xong, kiểu nhân viên vừa thay mẻ bánh mới nóng hổi lên ấy, nên mùi nó mới nồng nàn như vậy.
Mùi được trộn khá mượt, dù chưa tới mức hoàn hảo kiểu "chuẩn Roja Dove" mà mọi người hay nghe, nhưng nói thật là nó cũng không hề làm giảm đi sự tuyệt vời của em này, vẫn rất êm. Có điều, giá thì hơi chát, tui cực kỳ mê em nó nhưng cái giá Roja đưa ra đúng là vô lý đùng đùng, tầm 495 bảng cho 50ml (tui nhớ mang máng vậy), hơi bị "hút máu" quá, nhất là khi thành phần cũng không có gì quá đắt đỏ. Nhưng công nhận là nó cực kỳ độc bản, tui chưa thấy mùi nào giống vậy luôn, cái cách mix các nốt gourmand này đúng là đỉnh cao. Sang đến tầng hương giữa, cái sự ngọt ngào vẫn cứ vương vấn, kiểu như mình đã bước ra khỏi tiệm bánh rồi mà vẫn cứ thấy mùi hương đó đâu đây. Tui cảm giác mùi ngải cứu sẽ đậm hơn khi hương đã lắng xuống, dù nó được ghi là nốt hương giữa, chắc là do cái sự ngọt ngào ban đầu dịu đi nên ngải cứu mới có đất diễn. Hoa hồng thì cực kỳ dễ thương, kiểu hồng nhẹ nhàng, hơi nữ tính một chút, hợp với da phụ nữ (nhưng nam dùng vẫn ổn nha).
Khi mùi dịu hẳn xuống thì bắt đầu có tông gỗ, nhưng không phải oud đâu, chỉ là mùi gỗ bình thường thôi. Kiểu như mình rời tiệm bánh đó với sự tiếc nuối, rồi đi dạo quanh mấy khu nhiều cây cối, thỉnh thoảng lại thoáng thấy mùi bánh hay mùi hoa hồng đâu đó. Tui thấy đoạn này hơi nhạt, ước gì cái chất gourmand đó nó kéo dài suốt cả quá trình luôn. Tầng hương cuối thì cái sự ngọt ngào của bánh gần như biến mất hết rồi. Mùi oud thì mờ nhạt lắm, chỉ là nốt nền thôi, nói thật là tui cực ghét mấy hãng cứ gắn chữ "oud" hay "aoud" vào tên mà thực tế chẳng có mấy. Mùi gỗ thì có, nghe cũng ổn nhưng hơi cơ bản, không có gì đặc sắc cả, hơi phí cái tên "oud" và cũng không xứng đáng với cái giá đó lắm. Tui thấy rõ mùi bạch đậu khấu, kiểu hơi xanh xanh chứ không phải kiểu béo ngậy (kiểu như Gris Charnel EDP ấy). Nói chung, dù có vài điểm chưa ưng nhưng tui vẫn thấy đây là một chai nước hoa tuyệt vời, vì cái màn mở đầu 10/10 kia đã bù đắp lại tất cả rồi.