Loan Tú Tống
Mình vừa chốt đơn mù một chai này vì trước đó lỡ mất cơ hội mua bản EdT trước khi nó bị thay đổi công thức sang EdP một cách khá là đáng tiếc. Mình cực kỳ mê bản EdT vì sự đối lập, kiểu như nó vừa có mảng sáng mảng tối, vừa tươi mát lại vừa có chút khói, vừa góc cạnh lại vừa mềm mại. Cảm giác như lúc mùa hè chuyển sang thu, kiểu thức dậy trên một bãi biển se lạnh vào khoảnh khắc mờ ảo trước bình minh, nơi mà biển với trời hòa làm một và không khí thoang thoảng mùi gỗ cháy từ đống lửa đã nguội. Còn bản Extrait này thì đậm và sâu hơn, dù đẹp thật nhưng mình thấy nó không phức tạp bằng EdT. Lúc mới xịt thì khá hứa hẹn, đúng chất Chanel với một chút aldehyde làm các nốt hương hiện lên rõ rệt. Nhưng mà hiệu ứng này biến mất nhanh lắm, sau đó mùi hương cứ chạy một đường thẳng, là sự kết hợp cân bằng giữa cỏ hương bài, diên vĩ và da thuộc, nghe giống hệt nốt cuối của chai No. 19 bản extrait. Mình thấy bản extrait này cứ thiếu thiếu cái gì đó, không đủ để làm mình bất ngờ. Thường thì mấy bản extrait của Chanel sẽ đẩy một vài thành phần lên cực hạn để mình nhìn nhận mùi hương ở một góc độ khác, từ đó mà yêu hơn những bản nhẹ hơn. Ví dụ như nhờ bản extrait mà mình mới nhận ra nốt hồng khô trong No. 19, vanilla nồng nàn trong Bois des Iles hay sáp ong trong No. 22. Nhưng với Sycomore extrait, mình chẳng học thêm được điều gì mới về mùi hương này cả. Nó sang thật nhưng kiểu sang một cách an toàn quá, làm mất đi cái sức sống và sự phức tạp vốn có. Nếu EdT là một đêm muộn trên bãi biển dưới ánh sao, thì bản extrait này giống như một buổi tối đi ngủ sớm, cuộn mình trong chiếc chăn lông vũ êm ái vậy. Cuối cùng là về độ tỏa: Mình xịt cực kỳ nhiều lên các điểm mạch rồi ra ngoài trời tầm 27 độ C, vậy mà chỉ sau một tiếng là mình quên mất là mình đang dùng nước hoa luôn. Phải đưa cổ tay sát mũi tầm vài cm mới ngửi thấy gì. Có lẽ trời lạnh thì sẽ ổn hơn. Về giá trị thì mình thấy chai này chắc chỉ dành cho mấy bạn thích sưu tầm, hoặc những ai tiếc bản EdT và muốn tìm lại một chút ký ức đã mất thôi.