Mình vốn có bộ sưu tập nước hoa khá khiêm tốn vì mình luôn chủ động giữ nó thật tinh gọn. Mình thường ưu tiên những mùi mình thực sự "yêu" thay vì chỉ dừng lại ở mức "thích", vì nếu cứ tích trữ quá nhiều mùi "thích", mình sẽ vô tình dùng hết những chai "yêu" và cuối cùng chỉ còn lại một đống mùi bình thường. Điều này khá tốn kém nếu bạn là dân chơi niche. Gần đây, mình đang ráo riết đi tìm một mùi gourmand hoàn hảo cho riêng mình. Mình đã thử qua đủ các mùi nổi tiếng của Profumum Roma nhưng chẳng thấy "chạm" được như mong đợi. Pacific Abricot thì giá ổn, mùi lúc sau cũng thích nhưng lại không bám lâu, và cái nốt hương cồn lúc đầu thực sự không hợp gu mình lắm. Rồi mình tìm thấy Symphonium. Trước đó, mình cực thích Acqua e Zucchero nhưng cảm giác nó hơi thiếu chiều sâu so với cái giá của nó. Khi thấy người ta so sánh Symphonium với Acqua e Zucchero, mình thấy tò mò ngay. Hai mùi này khác hẳn nhau về nốt hương: Symphonium có oud, chocolate, cam, gia vị và xạ hương; còn Acqua e Zucchero thiên về vanilla, trái cây và hoa cam. Dù không phải fan của chocolate nhưng vì mê cam và oud nên mình quyết định thử bản tester trước. Và trời ơi, nó làm mình choáng ngợp luôn! Hai mùi này giống như sống chung một thành phố nhưng ở hai khu phố khác nhau vậy. Nếu Acqua e Zucchero là kiểu East Village phóng khoáng, vui tươi, sành điệu, thì Symphonium lại là Upper West Side – sang trọng, xa hoa và đẳng cấp. Nếu Pink Sugar là mùi của sự ngọt ngào tuổi trẻ, thì ACZ là phiên bản trưởng thành hơn, còn Symphonium lại dành cho những người đã trải đời, vừa bí ẩn vừa thanh lịch.
Lúc mới xịt, bạn sẽ thấy một luồng cam và hoa cam bùng nổ. Nó mọng nước, tươi mát, ngọt ngào và hơi chua nhẹ, hoàn toàn không có mùi cồn. Cảm giác như đang cắn một quả cam tươi rói vừa hái từ trên cây xuống vậy, cực kỳ kích thích. Khi mùi dịu xuống, một chút gia vị nhẹ nhàng xuất hiện nhưng được làm mềm đi bởi nốt chocolate kem mịn, ngọt ngào chứ không hề đắng hay nặng nề. Còn về nốt Oud – thứ có thể làm nhiều người e dè – thì với mình, nó lại là linh hồn của chai này. Oud ở đây rất hiền, không hề bị mùi động vật quá mức, nó tạo nên sự tương phản sâu sắc với vị ngọt, mang lại nét trầm mặc, khói và hơi hướng gỗ. Nếu thiếu Oud, Symphonium sẽ chỉ là một mùi trái cây ngọt ngào tầm thường, thiếu đi sự tinh tế và chiều sâu. Nốt vanilla thì như một lớp phủ làm tăng thêm sự mượt mà, còn xạ hương giúp mùi hương luôn được nâng lên, giúp em này có thể dùng được trong nhiều mùa và nhiều dịp khác nhau.
Nói thật, đây không phải là một chai nước hoa an toàn để "blind buy" đâu nhé. Thứ nhất là mình không bao giờ khuyên mua mùi hương trên 100$ mà chưa ngửi thử, thứ hai là nốt Oud rất khó đoán tùy vào cơ địa mỗi người. Nhưng nếu bạn tìm được nó, thì thực sự rất đáng! Nó là sự giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự tươi mát và ấm áp. Nó bám tỏa cực kỳ đỉnh, mình xịt từ tối qua mà đến chiều nay vẫn còn thấy thoang thoảng, bám cực chắc trên quần áo luôn. Nếu muốn so sánh, nó giống như sự kết hợp hoàn hảo giữa Oud Bouquet của Lancome và Acqua e Zucchero vậy. Một tình yêu thực sự!