Rosie Như
Một màu xanh trong vắt, xanh mướt, xanh kiểu rực rỡ và tươi mát, cứ thế tuôn trào không ngừng nghỉ. Không biết có phải nhà làm hương cho quá tay phần Black Currant với húng tây không nữa? Giữa cái thời tiết nóng nực này, một chút sắc trắng bất chợt hiện lên giữa biển xanh thẳm, nhìn thôi đã thấy mát mắt rồi. Những dòng chảy xanh sắc lẹm, mãnh liệt từ Galbanum và hoa Hyacinth hòa quyện cùng hương hoa linh lan thuần khiết, xinh đẹp. Rồi hương nhài dần dần len lỏi vào, hội tụ thành một dòng sông xanh mướt. Nhưng theo thời gian, khi hoa Hyacinth dịu xuống thì mùi indole bắt đầu lộ diện, chậm rãi và ẩn hiện qua từng lớp hương. Hoắc hương lững lờ dưới những tầng lá xanh, rồi xạ hương trắng hiện ra ở tầng cuối... xanh! Cực kỳ xanh! Một mùi hương xanh mướt mải luôn ấy. Đúng là chỉ có Synthetic Jungle mới "dám" làm tới mức này thôi. Nói thật là tui không phục cái lập luận bảo đây là dòng Chypre đâu, với tui nó chắc chắn là tông lá rồi. Tui thấy độ phức tạp và chiều sâu của Synthetic Jungle còn kém xa mấy siêu phẩm trước năm 2000 của nhà Frederic Malle, kiểu như L'Eau d'Hiver hay En passant ấy. Kỳ vọng của tui dành cho Frederic Malle luôn là hương thơm không chỉ dừng lại ở mức "thơm". Nhìn lại mấy dòng làm nên tên tuổi của hãng như Carnal flower, Portrait of a Lady, En passant, L'Eau d'Hiver hay Une Rose mà xem. Synthetic Jungle nghe như kiểu "mượn" ý tưởng từ Chanel N°19 với Estée Lauder Private Collection để tạo ra một mùi hương xanh hiện đại mà không cần đến rêu sồi vậy. Được nhào nặn bởi Anne Flipo – người từng làm nên La Chasse aux Papillons của L’Artisan Parfumeur – nhưng lần này với Frederic Malle... nói thật, tui không muốn dùng từ quá nặng nề như là "thiếu sáng tạo", nhưng trong lòng tui thấy Synthetic Jungle thực sự chưa thể gọi là một "kiệt tác" được.