Tôi mua chai này theo kiểu 'blind buy' khoảng một tuần trước sau khi vừa mới có một khoản tiền. Lúc đó tôi định tìm Opus III vì đó là chai duy nhất tôi từng ngửi trong bộ sưu tập Library, nhưng shop hết mất nên tôi chốt Opus VI, và trời ạ, tôi thấy thật may mắn vì đã làm vậy. AMOUAGE OPUS VI - THE PRINCE OF PERSIA. Đây không chỉ là một mùi hương, nó là một trải nghiệm, một sự kết hợp đầy rực rỡ và phức tạp đến mức khiến tôi muốn khóc một chút. Nó kể một câu chuyện: Hoàng tử Ba Tư.
Giai đoạn đầu, khoảng 3 tiếng đầu: Một hoàng tử đang chiến đấu với kẻ đã đánh cắp bức tranh thánh từ đền thờ... Một ngôi đền cổ kính, mùi nhang trầm đang cháy nồng nàn... nó rất mạnh... có thoang thoảng mùi động vật, kiểu như dê hay ngựa ấy... chắc là labdanum rồi... lại có cả mùi rượu nữa... chắc là tên tội phạm, hắn nồng nặc mùi rum... mọi thứ đáng lẽ phải bình yên nhưng không, bạn có thể cảm nhận được sự GIẬN DỮ, cả mùi máu nữa... vị hoàng tử đang phẫn nộ.
Giai đoạn 2, từ 3 đến 6 tiếng: Hoàng tử rời khỏi đền thờ và đang ở bên cung phi của mình. Anh ấy đã thay bộ y phục chỉ dành cho hoàng tộc, toàn thân là sắc trắng, nhưng anh ấy chưa tắm. Mùi nhang trầm vẫn còn đó nhưng không quá gắt... tên tội phạm đã để lại chút mùi rượu trên người anh ấy, một sự pha trộn giữa rum và nhang trầm... anh ấy ở bên cung phi, dù không yêu cô ấy nhưng cô ấy là người do đức vua cha ban cho. Anh ấy đối xử với cô ấy tử tế nhưng không quá dịu dàng. Cô ấy thích mùi hương của anh... một mùi hương vừa thô ráp vừa tinh tế... chính là hổ phách. Hổ phách cố gắng xoa dịu ngọn lửa của nhang trầm, rượu và khói, và nó đã thành công trong một khoảng thời gian... nhưng ngọn lửa đó vẫn luôn âm ỉ, không bao giờ tắt hẳn. Cô ấy thích điều đó... anh ấy không giống một hoàng tử hư hỏng, anh ấy mang phong thái của một vị vua... vị vua của cô ấy.
Giai đoạn 3, từ 6 đến 9 tiếng: Ngọn lửa cuối cùng cũng lùi lại thành tro tàn. Hoàng tử đã trở về cung điện với người vợ của mình... người phụ nữ anh yêu bằng cả trái tim từ thuở thiếu niên. Anh ấy đang trần trụi, và chỉ mình cô ấy được phép nhìn thấy tất cả... cô ấy có mùi như kem vanilla vậy, trái tim anh khao khát cô... anh muốn đối xử với cô tốt hơn, vì cô xứng đáng được như thế... nhưng anh là một hoàng tử, anh không được phép lộ ra sự yếu đuối hay cảm xúc... có một nhành hoa đâu đó... anh không kìm lòng được, anh đã mang về cho vợ một nhành hoa (có lẽ là hoa hồng?). Cô ấy biết anh đã ở đâu, cô ấy ngửi thấy chút tinh dầu phụ nữ trên người anh... cô ấy bắt đầu khóc. Anh hôn cô và lau đi những giọt nước mắt... cô ấy tan chảy, rồi anh bế thốc cô lên giường... cô tự hỏi sao anh có thể vừa mềm mỏng lại vừa mạnh mẽ đến thế... vừa áp đảo, chiếm hữu nhưng cũng đầy dịu dàng.
Amouage Opus VI mang mùi hương của một hoàng tử sinh ra trong sự giàu sang vô tận... một hoàng tử có trái tim ấm áp, biết đau lòng trước nỗi khổ của người khác. Một vị hoàng tử đầy giận dữ nhưng có tâm hồn nhạy cảm. Một người đàn ông danh dự, đầy cảm xúc, người đã học được cách xây dựng sức mạnh từ chính sự yếu đuối của mình.