Tui mua bản chiết của chai này từ mấy năm trước sau khi thử ở store rồi lỡ "va" phải nó luôn. Hồi đó tui có xịt vài lần nhưng rồi cũng bỏ xó, hiếm khi đụng tới. Chắc lúc đó tui tự mặc định là em này chỉ hợp xịt lúc trời ấm hay đi chơi ngoài trời thôi, nên cứ để nằm im trên kệ. Hồi đó tui hay đọc mấy bài của Luca Turin, mà ông này có vẻ không khoái dòng Imaginary Authors cho lắm. Có lẽ tui đã quá tin lời ổng mà quyết định là em này không dành cho mình.
Mấy năm sau, tui bắt đầu học cách tin vào khứu giác của chính mình và nhận ra là Luca Turin đôi khi cũng "tào lao" lắm. Hôm qua tui quyết định xịt lại Soft Lawn để tìm lại cảm giác của cái thời mà tui còn mê em này. Và rồi tui nhớ ngay lý do tại sao mình lại bị nó mê hoặc đến thế. Tui cực thích cái cách em này mang đậm hơi thở mùa xuân nhưng lại không hề dựa dẫm vào mấy cái nốt hoa cỏ kiểu đại trà, dễ đoán. Nó là một kiểu mùi xuân ấm áp và xanh mướt theo một cách rất lạ, không hề cố gắng mô phỏng thiên nhiên một cách thực tế, nhưng cũng không hề gây khó chịu. Nó giống như một "mùa xuân nhân tạo" vậy – một kiểu "thiên nhiên" đã được gột rửa hết mọi bụi bặm, là sự bảo bọc của giới thượng lưu khỏi thế giới bên ngoài, cực kỳ khớp với câu chuyện đằng sau chai nước hoa này. Với tui, nó có mùi của sự sang trọng, nhưng không phải kiểu xa cách khó chạm tới – kiểu sang mà mình vẫn có thể giả vờ bước chân vào, như là đi ra sân tennis một ngày vậy. Nó giống như một quảng cáo về giới nhà giàu lâu đời (old money), chỉ là một cái nhìn thoáng qua qua hàng rào thôi, một hình ảnh sống động nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định với mình.
Tui cảm nhận rõ cái mùi giống quả bóng tennis, và tui hiểu tại sao nhiều người lại thấy nó có nốt dưa chuột muối hơi kỳ. Có lẽ đó là lý do khiến mùi này hơi khó chịu sau vài tiếng, vì em nó bám da cực kỳ "lì lợm". Tui vẫn còn ngửi thấy vệt mùi của nó dù đã xịt cả 12 tiếng rồi. Sau vài tiếng, mùi hương sẽ không biến đổi quá nhiều mà cứ quanh quẩn ở vùng "bóng tennis/dưa chuột muối" đó, rồi hơi bị cũ một chút. Nhưng tui nghĩ cái sự khô khốc, hơi chua nhẹ đó lại càng làm đậm thêm cái ý tưởng về sự khó chịu dần dần đối với những hào nhoáng của sự giàu sang. Tui ước gì em này được viết thành một cuốn sách thật sự! Dù Soft Lawn có làm tui hơi mất kiên nhẫn một chút, nhưng tui vẫn thích và hoàn toàn không hối hận khi mua nó. Đây là một mùi hương cực kỳ độc bản và đầy tự tin, thật tiếc là nghe nói bản reformulation năm 2021 có vẻ đã mất đi chất đó. Độ bám tỏa cực khủng của bản gốc đúng là mơ ước cho bất kỳ ai muốn "thơm cả ngày". Mua em này thì cực kỳ đáng đồng tiền bát gạo, và tui rất ngưỡng mộ Imaginary Authors vì đã làm cho phân khúc nước hoa niche trở nên dễ tiếp cận như vậy. Thật thú vị khi một mùi hương nói về sự giàu sang lại có giá cả phải chăng và bám lâu đến thế. Bản full size còn hời hơn nữa, nên nếu họ còn bán bản này thì mua là quá hợp lý luôn. Tui đang khá tò mò không biết bản mới so với bản cũ thế nào, chắc hôm nào phải thử so sánh hai bản xem sao.