Người dùng ẩn danh
Thế giới này luôn tồn tại những thái cực đối lập: nam và nữ, ánh sáng và bóng tối, niềm vui và nỗi buồn. Và nước hoa cũng vậy. Có những mùi hương rực rỡ, tươi vui, gợi lại những ký ức hạnh phúc nhất. Nhưng cũng có những mùi hương u tối và cô độc, có thể do bảng thành phần, hoặc do chính những kỷ niệm mà chúng ta gắn liền với nó. Mùi hương mà mình muốn nói đến hôm nay thuộc về vế thứ hai. Une Voix Noire (có nghĩa là "Giọng nói bóng đêm") là một tuyệt tác từ nhà Serge Lutens mà mình cực kỳ yêu thích, dù nó mang một nét buồn đến thắt lòng. Lấy cảm hứng từ huyền thoại nhạc Jazz Billie Holiday và đóa hoa dành dành luôn cài trên tóc bà. Đây là một mùi hương hoa dành dành, nhưng không hề giống như cách mọi người thường tưởng tượng đâu. Nó được thêm thắt rất nhiều thứ, từ chút hương rum trái cây đầy mê hoặc đến mùi thuốc lá ám khói, biến một đóa dành dành trắng tinh khôi trở thành một đóa hoa đã nhuốm màu thời gian, mang vẻ đẹp đậm đà của một cuộc đời viên mãn nhưng cũng đang ở ngưỡng cửa của sự tàn phai. Khi mới xịt lên da, mình cảm nhận được hương rum trái cây rất đẹp, giống như có những quả dâu tây được dầm nát dưới đáy ly cocktail, thoang thoảng chút khói thuốc lá. Nhưng chỉ vài khoảnh khắc sau, vị trái cây nhạt dần, mùi khói trở nên đậm hơn, tạo cảm giác như một ly cocktail sang chảnh bên cạnh một điếu xì gà Cuba – cực kỳ xa hoa nhưng có phần khó gần. Rồi hoa dành dành xuất hiện, như thể ta vừa bắt gặp làn hương để lại từ chính quý cô Holiday. Không còn là sự tươi mới của những nụ hoa non, cánh hoa ở đây như đã héo úa, nhuốm màu khói thuốc và thấm đẫm hương rum của những ngày xưa cũ. Càng về sau, hương rum rút dần, mùi thuốc lá cũng dịu lại, nhường chỗ cho đóa dành dành già dặn tỏa sáng rực rỡ. Các nốt hương hoa chỉ còn thoang thoảng chút khói, hòa quyện cùng một chút vani ẩn hiện. Có một chút indole và có lẽ là cả nét động vật nữa, nhưng chúng rất tinh tế và thoáng qua. Theo thời gian, tất cả tan biến, để lại một làn hương mỏng manh như sương khói, thoang thoảng mùi hoa nhưng lại mang vị của sự tan vỡ. Une Voix Noire thực sự là tinh túy của Billie Holiday. Nó buồn đến nao lòng, giấu những giọt nước mắt sau lớp màn ấm áp và rực rỡ thoáng qua. Nó chính là tiếng hát Blues. Mình không khuyên mọi người nên cố thử nó nếu không thực sự sẵn sàng. Mình chỉ dành riêng chai này cho những ngày tăm tối nhất, những lúc chẳng còn thấy niềm vui và chỉ thấy một chút ánh sáng le lói. Đó là khi mình chìm trong tuyệt vọng, mình sẽ tìm đến Une Voix Noire, ngồi trên chiếc ngai nhung tím và để nó nuốt chửng lấy mình. Đẹp, nhưng cũng thật tan nát tâm hồn.



















