Une Voix Noir là một kiểu biến tấu cực lạ của hoa dành dành, kiểu như lấy cái sự thuần khiết, nồng nàn của hoa trắng rồi xoay chuyển nó theo một cách rất riêng, không hề bị đóng khung trong kiểu nữ tính mềm mại thông thường. Nó giống như cách mà Fracas làm với hoa huệ trắng vậy, cực kỳ đậm đặc và đầy quyền lực. Tui cảm giác mùi hương này như một sự bùng nổ về âm thanh, vừa có sự mượt mà của bơ và kem, vừa có những nốt hương gai góc, mạnh mẽ. Có một chút xanh mướt ẩn dưới lớp xạ hương xám đầy mùi nấm đất, mà nói thật, tui thấy nó giống mùi bàn là hơi nước hay mùi bê tông ướt sau mưa ấy, nghe thì lạ nhưng lại cực kỳ cuốn.
Mùi này không dành cho người vội vàng đâu, phải kiên nhẫn thì mới thấy được các tầng hương nó bung tỏa. Lúc mới xịt, tui thấy có chút mặn mặn kiểu kim loại, nhưng ngay sau đó là sự tươi mát của hoa trắng. Rồi nó chuyển dần sang kiểu kem ngậy, có thêm chút nhài và đặc biệt là mùi dâu tây mứt cực kỳ thú vị. Nó tạo ra một cảm giác rất "tropical", kiểu như đang ngồi trong một cái quán bar Tiki lãng mạn vậy. Càng về sau, mùi hương càng trở nên phức tạp với cacao khô, hương trầm, khói xì gà và cả đất nữa. Nó chuyển mình từ sạch sẽ sang xà phòng, rồi sang tông đắng, rồi lại lấn sang cả vùng hương phương Đông với vanilla và xạ hương.
Nếu chịu khó len lỏi qua lớp khói và mùi xạ hương động vật đó, mọi người sẽ thấy cả một sự kết hợp giữa dứa và dừa. Nó mang lại một vibe Hollywood cổ điển, kiểu như mấy ngôi sao điện ảnh thời xưa, mặc suit trắng và ngậm xì gà vậy. Xuyên suốt là cả mật ong, caramel và chút men rượu như Cognac hay Rum, tạo nên một sự ngọt ngào rất sang. Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, với cá nhân tui thì mùi này hơi phức tạp quá mức, đôi chỗ tui thấy nó có chút gì đó hơi mục rữa và nồng gắt, làm tui nhớ đến một mùi vanilla mà tui cực kỳ ghét. Chốt lại, kết quả cuối cùng mà tui cảm nhận được là một làn da ấm nóng và có chút mặn mòi.