Mùi hương này làm tôi thấy rối bời thật sự. Nó vừa có cảm giác vô hồn, lại vừa tinh tế, kiểu hơi dính dính một chút về cảm giác mùi nhưng mà xịt lên thì cực kỳ sướng. Tôi nghĩ là mình có cái nhìn khá tích cực về chai này, kiểu như Michel Almairic đã làm được một điều rất đáng khen và đầy sáng tạo dù nguồn lực có vẻ không quá dư dả. Điều làm tôi lấn cấn là đôi khi nó cứ thấy quen quen, kiểu như nhận ra được vài nốt hương ấy. Lúc mới xịt, nó mang một cái mùi 'đại trà' đến mức tôi thấy hơi chán, kiểu như chưa từng nghe qua nhưng lại thấy nó cứ bình dân thế nào ấy. Có lẽ cái kiểu mùi 'rẻ tiền và thiếu chất lượng' này hơi mới mẻ với tôi. Nhưng dù sao thì, cái đống hỗn hợp ban đầu đó là một sự kết hợp giữa ngọt ngào, phấn thơm, trái cây trên một nền hương khô, bụi bặm kiểu nhựa cây và hổ phách. Tôi cảm nhận được chút gì đó như xà phòng (chắc là hoa hồng) và một chút gì đó mọng nước, xanh mát kiểu táo. Giai đoạn đầu này thực sự rất táo bạo và mạnh, nói thật là hơi 'rẻ' một tí, nhưng là kiểu rẻ một cách chấp nhận được và khá thú vị.
Nhưng bù lại, giai đoạn sau (drydown) thì thực sự đỉnh. Nó dịu dàng, tinh tế nhưng vẫn đầy sức sống, ngay cả khi đã trôi qua vài tiếng. Đây chắc chắn là phần hay nhất của Desire đối với tôi, và may là nó đến khá nhanh. Dù vẫn còn cái sự ngọt kiểu nhân tạo, nhưng lúc này mùi hương thiên về một hợp hương hoa hồng - gỗ nhẹ nhàng và 'tươi mới' hơn, đi kèm với chút trái cây được kiểm soát rất tốt, cùng với mấy nốt gỗ khô và hơi chua kiểu như mùi của Trussardi Insane, rồi thêm cái ngọt kiểu gỗ và hơi giống siro như trong Escada Magnetism nữa. Ở giai đoạn này, hổ phách, nhựa cây và xạ hương xà phòng hiện lên rõ rệt hơn, kèm theo cả cảm giác của aldehyde nữa. Tóm lại là: một mặt nó cực kỳ tổng hợp và hơi dính, nhưng mặt khác lại dịu dàng và mang lại cảm giác cực kỳ dễ chịu khi dùng.
Có thể là tôi tưởng tượng thôi, nhưng tôi thấy được những ý tưởng mà sau này Almairic đã dùng cho Bvlgari Ventela (dù ở đẳng cấp cao hơn và ngân sách chắc chắn là lớn hơn). Cái cảm giác nhân tạo, kiểu ngọt ngào, phấn thơm và có chút 'sủi bọt' đó rất giống nhau. Tôi không chắc có nên gọi Desire là một chai nước hoa 'tốt' hay không, nhưng tôi biết chắc là xịt nó lên rất sướng, và nó cực kỳ đặc biệt, khó quên. Nó làm tôi liên tưởng đến McDonald's – có thể là dùng nguyên liệu rẻ tiền nhất, nhưng tôi dám cá là ai cũng nghiện mấy cái sandwich ở đó, vì cái vị của nó cực kỳ đặc trưng và không lẫn đi đâu được. Về độ lưu hương và tỏa hương thì cực kỳ mạnh, nên là dùng tiết kiệm thôi nhé.