Người dùng ẩn danh
Dunhill Desire nghe chừng là một mùi hương đầy hứa hẹn. Nhưng tiếc là nó lại quá nồng và chói tai theo kiểu cực kỳ khó chịu. Cả mùi hương này cứ bị cảm giác kim loại cực kỳ nặng nề. Mở đầu là nốt táo xanh chói lói đi kèm với vanilla kiểu kim loại mà mình thấy không thể nào ngửi nổi. Sự kết hợp này vừa nồng vừa ngọt một cách vô nghĩa. Một lúc sau khi mở đầu, nốt gỗ teak kiểu kim loại và hoa hồng phấn mới bắt đầu lộ ra. Mỗi lần xịt Desire, mình đều thấy hối hận ngay lập tức. Mình đã cố để thích em này vì cái chai nhìn sang chảnh và hiếm hoi giữa một rừng mấy cái chai thiết kế kiểu đại trà hay nhìn như đồ chơi bây giờ. Nếu trước khi sở hữu em này mà mình vô tình ngửi thấy mùi này trên người ai đó, chắc mình sẽ nghĩ họ vừa trộn lẫn một đống nước hoa lại thành một mớ hỗn độn mất. Kiểu như là sự kết hợp giữa nước hoa hoa hồng của bà từ những năm 70, Le Male, rồi thêm cả một loại lotion táo kẹo ngọt nữa vậy. Điểm cộng duy nhất của em này là vào ngày hôm sau. Mình khá thích cái sự ngọt ngào nhẹ nhàng, thoang thoảng còn sót lại trên quần áo mình đã mặc từ hôm trước.