Jenny My
Khi đã thử qua đủ các dòng nước hoa từ những năm 70, 80, mình bắt đầu cảm thấy như kiểu đã ngửi hết cả rồi ấy. Thú thật là nhiều công thức rẻ tiền hiện nay cứ kiểu na ná nhau: nào là oải hương, hoắc hương, xô thơm, xạ hương, rêu sồi... nghe phát chán luôn. Nhìn cái danh sách "gợi nhớ đến" là mình đã nghĩ Jacomo cũng chỉ là một kiểu như vậy thôi. May mà mình đã nhầm! Cái bản công thức hiện đại này lúc mới xịt lên sẽ thấy mùi da thuộc và dầu mỡ cực kỳ rõ, cảm giác như đang ở trong một tiệm sửa xe máy vậy. Kiểu như mùi của một chiếc áo khoác da dính đầy dầu mỡ và vết xăng ấy. Mình cực kỳ mê luôn. Nhưng nó không để lâu đâu, ngay sau đó sẽ dịu lại thành một tông gia vị nồng đượm mùi đinh hương, vừa ngọt nhẹ, vừa ấm áp, nam tính và rất lôi cuốn. Một sự kết hợp được phối rất mượt với sự chuyển mùi cực kỳ ấn tượng. Mấy bà chuyên gia hay than phiền về việc thay đổi công thức của mấy dòng nước hoa cổ điển này. Mình cũng chẳng biết bản Jacomo ngày xưa thế nào, cũng chẳng buồn đi săn lùng mấy chai cũ kỹ từ 20 năm trước làm gì, vì hiệu năng của bản hiện tại là quá ổn cho thời đại bây giờ rồi. Thời buổi này đâu còn là những năm 70, 80 khi mà nước hoa phải "đấu" với mùi khói thuốc lá hay cảnh người ta xịt lấy xịt để nữa. Với Jacomo thì mình nghĩ không cần phải xịt quá nồng để làm phiền người xung quanh đâu. Độ tỏa hương ở mức vừa vặn cho một phong cách như thế này, còn độ lưu hương thì cực kỳ đáng nể. Trên da mình, em này bám dai hơn hẳn R&G Open hay 273 Rodeo Drive – hai em mà mình cũng đang sở hữu và cũng thuộc kiểu mùi này. Hai em kia mùi cũng thơm nhưng lại bay mùi khá nhanh, còn Jacomo thì vượt trội hơn hẳn. Với mức giá chưa tới 30 đô, Jacomo de Jacomo thực sự rất đáng tiền và xứng đáng có một chỗ trên kệ nước hoa kinh điển của bạn.