Tôi phải cập nhật lại bài review này để đưa bản Vintage về đúng vị trí của nó... ngay đầu tiên. Cái chai kim loại màu đen kiểu 'industrial' với chữ xanh nhạt, wow, nó thực sự lột tả được cái hồn của mùi hương này. Nó tối, u uất, nhưng lại có một luồng sáng xanh tím rạng rỡ xuyên suốt quá trình sử dụng. Đúng như một reviewer khác đã mô tả, đây là một mùi 'fougere u ám'. Với nền là rêu sồi đậm đà, hương đinh hương nồng và khói, hoa oải hương thì tươi mát và nổi bật hơn hẳn, còn da thuộc thì hòa quyện cực kỳ mượt mà (không hề bị gắt hay mùi nhựa vinyl). Tôi thực sự ấn tượng với chất lượng của dòng nước hoa cũ này. Nó có cái vibe kiểu 'Djarum', nhưng lại rất êm và lắng xuống thành một mùi hương cổ điển đúng chất. Có thể nói đây là một mùi hương 'Vintage' thực thụ, thậm chí nếu đóng chai lại thì hoàn toàn có thể bán như một dòng niche hiện nay (nếu bỏ bớt phần rêu sồi đậm kia đi). Nói chung, bạn phải là người thích mùi khói thì mới cảm được, nhưng bản cũ này có một lớp tươi mát cực kỳ sống động được pha trộn vào. So với bản Vintage này thì tôi thấy bản mới chẳng 'đáng' chút nào. Sự khác biệt về chất lượng nguyên liệu là quá rõ rệt. Chấm cho bản Vintage Jacomo de Jacomo: một con số 8/10 cực kỳ vững chắc. Một mùi hương tuyệt vời để xịt khi ra ngoài trời, đặc biệt là vào mùa Thu/Đông hoặc những ngày trời âm u.
Còn về bản hiện tại, thực sự là một ca khó với tôi. Ban đầu, tôi thấy rất khó để chịu nổi các nốt hương đầu, nhưng dần dần thì lại thấy thích hơn. Tôi cảm giác nó gần như y hệt mùi thuốc lá đinh hương Djarum, một chút khói từ cao su cháy trộn lẫn với da thuộc nặng (lúc đầu có vẻ giống mùi nhựa vinyl) và quế ấm. Tôi không ghét nó hoàn toàn, nhưng nhiều người sẽ thấy khó ngửi. Chìa khóa ở đây là phải dùng điều độ và phải có 'thái độ' phù hợp khi xịt. Nó rất thô ráp và phong trần - không dành cho những người nhút nhát hay những ai đã quen với mùi nước biển hay vanilla ngọt ngào đâu, nó sẽ 'tát' thẳng vào mũi bạn đấy. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, phần hương cuối mới là thứ làm nên chuyện, cực kỳ tốt. Vợ tôi thì ghét cay ghét đắng nốt hương đầu. Tôi toàn phải xịt xong rồi đi khỏi nhà tầm 20-30 phút cho mùi nó ấm dần lên trên da rồi mới dám quay lại gần vợ. Có một điều buồn cười là dù tôi không hút thuốc, nhưng cái chai kiểu bật lửa Zippo này cùng mùi hương của nó lại làm tôi muốn làm một điếu... nó có rất nhiều khói, không có nốt thuốc lá đâu, chỉ là khói, đinh hương và một sự kết hợp giống như nhang trầm vậy. Tôi thấy có cả oải hương khô, galbanum (mùi xanh, sắc và nhựa cây) cùng một chút bạch đậu khấu. Chai của tôi có lỗi không? Không. Nhưng với những người mới chơi, họ sẽ sốc khi biết đây là nước hoa nam đấy! Tuy nhiên, khi hương cuối lắng xuống, nó đúng là kiểu tối và khói như mọi người vẫn nói. Bạn sẽ làm chủ mùi hương này, hay để nó 'nuốt chửng' mình? Tôi chấm 6.5/10 chỉ vì sự độc đáo và phần hương cuối. Độ lưu hương thì ổn, vợ tôi giặt áo xong mà tôi thề là vẫn còn ngửi thấy thoang thoảng!
Cập nhật thêm: Hôm nay tôi xịt một lượng lớn vào một ngày đông lạnh ở Bắc California. Tôi vẫn giữ nguyên quan điểm cũ. Vừa xịt xong 15 phút mà nó giống như một cái gạt tàn đang mở ra vậy - đúng nghĩa là đinh hương và oải hương đang cháy cùng với một chút rêu. Tôi đã sống cả đời với mùi gỗ cháy rồi, nên tôi thấy nó giống như một đám cháy rừng được đóng chai vậy, đi kèm với cái vibe của bật lửa. Có một vài nốt xanh giúp mùi hương thú vị hơn nhưng chúng khá mờ nhạt. Tôi sẽ không thay đổi điểm số đâu: vẫn là 6.5/10, nhưng tôi sẽ chọn nó thường xuyên hơn vào những ngày lạnh. Và xác nhận lại là nốt 'da thuộc' thực chất là nhựa vinyl đen và cực kỳ nhờn.