Tôi luôn thích mùi hương này vì một lý do nào đó, dù nó hơi nằm ngoài vùng an toàn của tôi và cũng đã qua thời hoàng kim cả chục năm rồi. Tôi biết đến nó lần đầu cách đây 12 năm tại Ulta, hồi đó tôi mới tập tành chơi nước hoa. Dù lúc ấy đang tìm mấy mùi kiểu Acqua di Gio hay Fuel For Life, nhưng cái chất khô, thảo mộc đầy gai góc của New West cứ ám ảnh mãi trong đầu tôi. Rồi một ngày nọ, khi đã là một "con nghiện" nước hoa thực thụ, tôi bỗng thấy thôi thúc muốn đặt mua nó. Mùi hương ấy vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi, cùng với hình ảnh cái chai màu xanh vàng kiểu California thập niên 80 đầy hoài cổ. Khi nhận hàng, nó vẫn y hệt như những gì tôi nhớ. Không hiểu sao New West lại có sự kết nối kỳ lạ đến thế, một mùi hương cực kỳ độc bản và khác biệt. Người ta xếp nó vào nhóm aquatic – đúng là vậy – nhưng nó lại khô khốc như một rừng thông nằm giữa ranh giới của đại dương và sa mạc. Nó có nét nam tính, thảo mộc đầy gai góc như dòng Caron Yatagan kinh điển, nhưng khi xịt lên người lại mang cảm giác của một mùi hương thể thao rất lạ. Nó có chút rêu phong, thảo mộc, vừa sạch sẽ, thanh khiết, vừa khô nóng nhưng lại rất nhẹ nhàng, thoáng đãng. Những thái cực này không hề mâu thuẫn mà hòa quyện vào nhau, tạo nên một phong cách aquatic nam tính đậm chất "thập niên 80" nhưng vẫn cực kỳ dễ dùng và thú vị ở thời điểm hiện tại.
Nếu như tôi luôn coi Fahrenheit của Dior là một huyền thoại vượt thời gian, thì Aramis New West lại không hẳn vậy. Nó rõ ràng thuộc về một kỷ nguyên đã qua, không hề mang hơi thở tương lai mà thiên về sự hoài niệm đầy thông minh. Tôi thích cảm giác xịt nó giống như việc chơi lại mấy trò điện tử NES cổ điển vào năm 2020 vậy – dù nhìn có vẻ lạc lõng giữa thế kỷ 21, nhưng về bản chất chúng vẫn là những trò chơi tuyệt vời và cực kỳ vui. Thỉnh thoảng tôi vẫn thích dùng New West để tận hưởng cái chất riêng mà bạn chẳng thể tìm thấy ở các quầy nước hoa hiện đại nữa. Và nói thật, tôi không biết nếu dùng phiên bản chai mới thì sẽ thế nào, nhưng tôi cảm giác như một phần linh hồn của nó đã mất đi. Việc Aramis thay đổi thiết kế chai và hộp vào khoảng năm 2010-2013 theo tôi là một sai lầm lớn. Cái chai màu xanh với viền vàng và font chữ kiểu 80s chính là sợi dây liên kết nghệ thuật giữa mùi hương này với quá khứ của nó. Nó giống như việc bạn chọn nghe nhạc Depeche Mode qua tai nghe sau một thông báo ngắn từ Spotify, hay là thích bật chiếc máy Walkman cũ kỹ để tận hưởng âm thanh từ băng cassette vậy. Tôi không phải là kẻ cuồng việc thay đổi công thức, nhưng nếu bạn đang định mua New West, hãy cố tìm mua những chai đời cũ... thực sự rất đáng tiền.
Về hiệu năng, em này trụ được khoảng 5 đến 6 tiếng, tỏa khá mạnh trong 2 tiếng đầu và sau đó dịu lại. Nếu muốn săn bản vintage (chai chưa mở hoặc đã qua sử dụng nhẹ), hãy chuẩn bị tinh thần chi khoảng 1 đến 1.5 USD cho mỗi ml nhé.