Dù thường được gọi là nhóm hương aquatic hay proto-aquatic, nhưng đừng có mong đợi một mùi hương fougere tươi mát kiểu như Cool Water, Eternity, Escape hay Polo Sport nhé. Thực tế, đây là một mùi hương xanh, đậm đặc, tối và cực kỳ phức hợp, mang đậm chất aromatic, dù vẫn có chút hơi hướng của thập niên 90. Tôi thấy nó giống "người anh em" của Guy Laroche's Horizon hơn, dù không phải là cùng một dòng.
Mở đầu là nốt dưa hấu cực kỳ rõ rệt. Tôi không nói về kiểu dưa hấu mọng nước thường thấy đâu, mà là một nốt dưa hấu rất nổi bật và trực diện luôn. Nó đi kèm với nốt hương biển mặn, mang cảm giác đại dương nhưng không hề tươi mát. Sự kết hợp giữa trái cây và biển cả này chỉ kéo dài khoảng vài tiếng, và đó cũng là chút dư âm duy nhất của thập niên 90. Khi mùi hương lắng xuống, rõ ràng đây là "đứa con" của thập niên 80. Các nốt hương thảo mộc và gỗ bắt đầu chiếm ưu thế. Dù có chút bạc hà tạo cảm giác tươi mới, nhưng tổng thể mùi hương vẫn thiên về hướng tối, nồng, đắng và xanh. Tôi cảm nhận rõ rệt mùi bách xù, thông, ngải cứu (có lẽ chính nó làm mùi hương trở nên nồng đến vậy), và da thuộc, cùng với đó là gỗ tuyết tùng – kiểu mùi giống tinh dầu gỗ hơn là mùi gỗ bút chì. Tiếc là tôi không thấy nốt rêu đâu cả. Đây đúng nghĩa là một "quái vật" của thập niên 80, nhưng cực kỳ độc bản.
Tôi chưa thử bản chai màu xanh, bản tôi đang dùng là từ năm 2014. So với các bản tái chế khác của nhà Aramis thì em này có độ lưu hương khá ổn. Tôi dùng được tầm 8 tiếng. Mùi tỏa mạnh trong vài giờ đầu trước khi dịu lại thành mùi hương sát da.