Con này đỉnh thực sự! Nó không giống bất kỳ dòng Amouage truyền thống nào; không hề có những nguyên liệu đặc trưng trong DNA của nhà này như trầm hương, nhựa cây hay oud. Thay vào đó, nó đi theo hướng tươi mát/xanh mướt từ thời kỳ Chong, kiểu như Beach Hut Man, hoặc một mùi designer nam tính, trưởng thành – mà tôi nói thế không có ý chê đâu nhé! Cảm giác như ông Chong đang muốn bắt trọn khoảnh khắc của một kiểu nước hoa nam cổ điển thập niên 80 rồi đưa vào đó kỹ thuật pha trộn và nghệ thuật hiện đại mà Amouage vốn nổi tiếng.
Mở đầu làm tôi liên tưởng ngay đến Fahrenheit, cực kỳ ấn tượng. Mùi lá violet tươi mát, đẫm sương, kết hợp với chút dầu cade tạo ra cảm giác phenolic hay mùi xăng đặc trưng. Nhưng không chỉ có thế, nốt lá violet này còn có độ thơm, sạch và xà phòng, khiến phần mở đầu cực kỳ mượt mà và tinh tế. Khi tiến vào tầng hương giữa, lá violet dần chuyển sang hương hoa violet thực thụ, và cỏ hương bài bắt đầu xuất hiện: trầm mặc, khói và bao trùm lấy cả hoa và lá, tạo nên một khung cảnh xanh mướt và tím biếc trải dài. Lúc này, mùi hoa violet làm tôi nhớ đến những gì mình từng trải nghiệm ở các dòng có Absinthe hay cam thảo, như Fievre Verte của Kilian. Những nốt hoa màu tím thoang thoảng, chút thảo mộc, và có thể là cả iris nữa, tạo nên cảm giác phấn và hơi có chút men (boozy), giống như cách mà một mùi hương cay nồng, đắng nhẹ kiểu Absinthe thường hướng tới.
Dù mô tả chính thức chỉ có 3 nốt, nhưng tôi cảm nhận được có cả patchouli hoặc có thể là bạc hà, tạo nên một chút gì đó hơi hướng y tế và bụi bặm đi kèm với cỏ hương bài. Có khi dầu cade còn có cả quả bách xù nữa – nói chung là tôi hoàn toàn đồng ý với nhận định rằng nó mang vibe Gin & Tonic. Dù là mùi xăng hay là sự tươi mát của cây cỏ, tất cả đều mang lại cảm giác mát lạnh, sảng khoái, kiểu như làm thông mũi vậy. Nó không quá "gắt" như Beach Hut Man nhưng vẫn có cái chất đó.
Tôi đoán là Negrin đã xây dựng nốt lá violet này khá giống với Interlude Black Iris sau này: lá violet tự nhiên đi kèm với undercavatol, thêm chút long não và menthone để tạo độ dày và cảm giác mát lạnh, rồi thêm methyl benzoate để mọi thứ trở nên sạch sẽ và mượt mà hơn. Nhưng khác với dòng Interlude, ở đây các nốt hoa và thảo mộc lại tươi mới và sạch sẽ hơn nhiều. Với những ai đang tìm kiếm một phiên bản trưởng thành hơn, ít ngọt và ít hổ phách hơn của Reflection Man, thì đây chính là lựa chọn tuyệt vời. Vẫn rất nhiều hoa và sự sạch sẽ, nhưng tổng thể lại mang một vẻ nam tính đầy tinh tế.
Sau khoảng 6-7 tiếng, dầu cade và cỏ hương bài sẽ chiếm trọn spotlight. Lá violet vẫn còn đó, mang lại chút dư vị thảo mộc và mọng nước, nhưng lúc này cảm giác khói nhẹ, da thuộc và chủ yếu là gỗ mới là ngôi sao. Thậm chí bạn có thể nhầm nó với quả bách xù, hay cỏ hương bài với mùi nhang! Một lớp nền cực kỳ dày dặn và thỏa mãn để kết thúc một đêm dài. Với một mùi hương thuộc tông nhẹ đến trung bình, đặc biệt là dòng Amouage thời Chong, thì độ lưu hương 8-10 tiếng là quá ổn rồi! Và vì sự tươi mát này dựa trên vibe xăng, ozonic và mọng nước, nên nó giữ mùi khá lâu. Theo tôi, con này đang bị đánh giá thấp quá, và nó cũng không giống Fahrenheit đến mức như mọi người vẫn nói đâu. Thử đi nhé!