Hữu Đăng La
Thật sự mình thấy hơi buồn, vì nếu mùi này mà giữ được cảm giác của 2 tiếng đầu thì mình đã yêu nó mất rồi. Mở đầu là một mùi lá cây bị nghiền nát đầy đắng nhẹ hòa cùng thân gỗ, kiểu như không khí dưới tán rừng râm mát, có cả mùi đất ẩm và những gốc cây đang phân hủy vậy. Tầm nửa tiếng sau, mình thấy nó xuất hiện nốt mùi cao su cháy, nghe không khó chịu lắm, chỉ là thấy khá thú vị thôi. Thêm một nốt hương làm mình hơi bối rối vì nghe cứ như mùi ốc sên ấy? Nhưng rồi mình nhận ra đó là mùi của "khoảnh khắc ngay trước khi cơn mưa tới", chỉ là nó thiếu đi cái sự ngọt ngào của cỏ khô dày đặc mà mình hay nghĩ tới khi nói về mùi này. Cũng có cả nốt hương ozonic sắc sảo như tiếng sấm sét nữa, mình thích điểm này, nó tạo thêm một chút cảm giác "nguy hiểm ngầm" cho một mùi hương vốn dĩ khá an toàn. Thế nhưng, sau 5 tiếng thì nó chỉ còn lại chút hương vanilla kem và xạ hương trắng thoang thoảng trên da, mà ngay từ đầu thì độ tỏa hương cũng khá khiêm tốn rồi. So với bản Portrayal Woman thì mình thấy xịt bản này lên có độ lưu hương và tỏa hương tốt hơn. Bản kia thì nốt hoa cỏ mọng nước cực kỳ tươi vui, nhất là hoa lan nam phi tỏa hương rõ rệt khắp cả phòng, nhưng lại không được tinh tế và xinh xắn như Portrayal Man. Có lẽ mai mình sẽ thử xịt cả hai cùng lúc, mỗi bên một mùi xem chúng có "hợp rơ" khi kết hợp với nhau không.