Đẹp và cực kỳ vượt thời gian. Sự tươi mát của oải hương hòa quyện cùng chút ngọt ngào tinh tế của vanilla tạo nên một sự kết hợp rất ổn. Đây không phải kiểu vanilla béo ngậy hay mùi bánh ngọt đâu, mà nó giống như mùi nguyên liệu thô hơn. Cả hai tạo ra một cảm giác mát lạnh, rất hợp với cái màu xanh lục của chai nước hoa này. Cái nắp bạc cũng cực kỳ hợp lý, chứ nếu dùng tông vàng thì cảm giác sẽ bị nóng quá so với mùi hương này.
Tôi thấy vanilla hiếm khi nào đi cùng các mùi không phải kiểu gourmand mà thành công được – kiểu như Habit Rouge thì bị chua, hay Jaïpur Homme thì lại quá nồng mùi kẹo phấn. Nhưng ở đây, vanilla lại là mảnh ghép hoàn hảo cho mùi oải hương cổ điển của một quý ông. Hành trình mùi hương khi khô dần cũng rất thú vị, từ cái mát lạnh kiểu kim loại của oải hương chuyển sang sự ấm áp, quen thuộc của vanilla tươi mới, nhưng vẫn giữ được nét thanh mát chủ đạo. Mùa hè xịt em này thấy rất mời gọi và tự do, còn mùa đông thì lại mang vẻ bí ẩn và điềm tĩnh.
Dù là một công thức từ 90 năm trước nhưng nó vẫn mang lại cảm giác hiện đại và độc bản. Tôi nghĩ em này sẽ cực hợp với những anh chàng thanh lịch muốn tìm một mùi hương dùng hàng ngày, nhẹ nhàng chứ không hề phô trương, hoặc những người theo phong cách tối giản, "sống sạch". Thậm chí cả phụ nữ muốn một chút cá tính, mạnh mẽ nhưng vẫn dịu dàng cũng có thể dùng. Đây chắc chắn là một mùi hương mang tính biểu tượng nếu bạn tìm đúng người.
Thật trùng hợp là em này và một chai yêu thích khác của tôi (Dunhill for Men) đều ra mắt năm 1934. Thiết kế Art Deco của chai nước hoa này gợi cho tôi cảm giác về thực tại lạnh lẽo của những năm 1930, một vẻ ngoài rõ ràng và không màu mè. Tôi khá may mắn khi mua được chai full ở địa phương vì ở Canada hơi khó tìm và nhập về thì đắt. Nếu có thể, các bạn nên tìm mua bản sample trước khi quyết định "blind buy" những chai lớn đắt tiền nhé.
Cập nhật chút: Tôi vừa cực kỳ may mắn khi tìm thấy một chai từ những năm 1960 còn nguyên seal trong một tiệm đồ cũ! Dù được cất trong hộp tối suốt ngần ấy năm, mùi oải hương tươi sáng và mộc mạc vẫn còn đó. Tôi sẽ phải thử thêm, nhưng hiện tại thì mùi khá giống công thức bây giờ, chỉ là đậm đà và "thuần" hơn một chút. Có lẽ do các thành phần đã được ủ lâu năm trong chai, hoặc do chất lượng nguyên liệu ngày xưa tốt hơn? Dù công thức mới có vẻ nhẹ nhàng hơn, nhưng tôi nghĩ điều đó lại hợp với gu thẩm mỹ hiện nay. Không phải bản cũ bị lỗi thời, mà là sự kết hợp oải hương và vanilla đôi khi hơi khó ngửi với một số người, nên một phiên bản dịu dàng hơn sẽ dễ tiếp cận hơn khi đi ngang qua người khác.