Tôi đã muốn thử chai này từ lâu rồi, nhưng mấy cửa hàng quanh đây chẳng có chai tester nào cả (nghe mỉa mai thật vì mấy chai họ bán lại chính là tester). May sao tôi vừa đổi được một chai nước hoa khác bị lỗi lấy lại tiền, và giá của nó cũng vừa khít với chai này luôn, thế là tôi đổi xong rồi đi về. Như mọi khi, tôi chẳng thể đợi được đến lúc về nhà nên đã xịt thử ngay trong xe trước khi nổ máy. Ngay lập tức, tôi bị ấn tượng bởi sự độc đáo của nó, nhưng là theo hướng tích cực. Cái tên "Red" thực sự rất hợp với màu sắc và mùi hương này, nó cực kỳ "nóng". Lúc đầu, các nốt hương làm tôi hơi bối rối: có mùi thảo mộc ẩm thực đậm đà, có vị ngọt của cam chanh, nhưng lại xen lẫn một nốt hương ngọt và nồng, cảm giác rất quen nhưng tôi không thể gọi tên chính xác được.
Mỗi khi có nước hoa mới, tôi thường tự thử đoán các nốt hương trước khi lên perfumista để xem mình đoán đúng được bao nhiêu. Cái nốt hương bí ẩn đó có mùi hơi giống nhựa cây mastic mà tôi hay dùng khi vẽ tranh sơn dầu, nhưng không hoàn toàn giống. Tôi biết là mình đã ngửi thấy mùi này gần đây rồi. Thế là tôi lên perfumista kiểm tra. Hóa ra đó là Artemisia (ngải cứu). À ra thế... Tôi có một kỷ niệm khá "sát ván" với cái mùi này. Cách đây hai tuần, vợ tôi nhắn tin báo là thấy một con rắn dugite (loại rắn cực độc ở Úc) bò qua lối vào nhà rồi biến mất sau bụi ngải cứu sau vườn. Về nhà, tôi phải dọn bụi cây đó đi để dễ quan sát hơn. Làm việc đó dưới trời nóng thật sự rất mệt. Để chắc chắn không bị rắn cắn, tôi dùng xẻng cán dài để chặt bụi cây từ xa. Cách làm đó không dễ chút nào, và mùi lá ngải cứu bị nghiền nát, nồng nồng, phấn phấn cứ thế tỏa ra khắp không gian. Đêm đó tôi bị dị ứng phấn hoa kinh khủng luôn, mà vẫn chẳng thấy con rắn đâu!
Trong chai nước hoa này, sự nồng ngọt của ngải cứu đã được làm dịu lại bởi hương húng tây. Nếu đứng một mình, ngải cứu có mùi thảo mộc rất mạnh, kiểu chỉ để đuổi bướm đêm thôi. Nhưng ở đây, các loại thảo mộc khác đã tạo thêm chiều sâu cho khía cạnh thảo mộc của ngải cứu, còn cam bergamot thì làm tăng thêm độ ngọt. Phần hương hoa ở tầng giữa tạo thêm một lớp phức hợp, làm nền cho cú bùng nổ thảo mộc ban đầu. Các nốt hương thảo mộc này kéo dài xuyên suốt quá trình tỏa hương. Sau khoảng hai tiếng, mùi hương vẫn còn rất đậm nét, dù đã dịu hơn nhờ các nốt hoa làm mềm đi sự sắc sảo của thảo mộc. Các nốt hương cuối không có gì quá nổi bật, chúng hòa quyện vào nhau nhưng chủ yếu là tông gỗ (tôi sẽ gọi đây là một mùi hương gỗ thảo mộc). Nó lưu hương trên da tôi hơn 4 tiếng. Đây không phải là một mùi hương đơn giản: sự kết hợp giữa hoa, thảo mộc và nền gỗ/rêu khiến nó có mùi rất tự nhiên, không hề bị nhạt nhòa mà giữ được bản sắc riêng khi biến chuyển. Một mùi hương thực sự tuyệt vời và đậm chất nam tính.