Đây là lần thứ hai mình review em này, cũng gần một năm kể từ lần đầu tiên mình nhận được chai nước hoa này rồi. Sau một năm gần như ngày nào cũng xịt L'Essence, mình muốn chia sẻ thêm trải nghiệm của bản thân. Vì đây là một mùi hương nhẹ nhàng và có chút thanh thoát, nên mũi mình dần quen mất rồi, đến mức chẳng còn cảm nhận rõ nữa – mà chắc chuyện này cũng thường gặp thôi. Suốt năm qua, mình nhận được rất nhiều lời khen (mà nói thật, ở châu Âu mọi người hiếm khi khen nhau lắm, nhất là về mùi hương), nhưng cũng có lúc chẳng ai thấy gì cả, vì mùi này bám da khá sát, chỉ những ai bước vào "vùng an toàn" của mình mới ngửi thấy. Mình phát hiện ra là nếu xịt vào không khí rồi đi xuyên qua làn sương đó, mùi hương sẽ tỏa mạnh và lưu lại lâu hơn – có lẽ là do mùi hương bám vào tóc tốt hơn da. Cách này giúp mọi người bắt gặp một chút hương thơm thoảng qua mỗi khi mình đi ngang qua, kiểu như một lời thì thầm của thiên đường, cực kỳ lôi cuốn và khiến người ta tò mò. Nó có cái chất "je ne sais quoi" – một cái gì đó rất khó tả, cứ lửng lơ khiến người ta cứ muốn tìm hiểu mãi.
Mọi người khen em này đủ kiểu, từ "đẹp", "hoa cỏ nhưng lại không giống hoa" cho đến "dịu nhẹ". Đa số đều thấy nó "khó tả". Với mình, em nó là một bản giao hưởng của những sự mâu thuẫn: vừa mềm mại vừa sắc sảo, vừa nhẹ nhàng lại vừa có sức nặng, vừa hư ảo nhưng lại rất hiện hữu. Thật sự dùng từ ngữ thôi là không đủ, phải trải nghiệm mới thấy hết cái chất "ma mị" như một bộ phim của Sofia Coppola vậy. Điểm trừ nhẹ là vì quá thanh thoát nên đôi khi người ta chỉ thoáng thấy rồi quên ngay, hoặc thậm chí chẳng nhận ra gì luôn. Có một cô bạn thân của mình không thích em này, bảo là mùi "bà già" vì có nốt violet hơi phấn. Nhưng cá nhân mình thấy nốt phấn đó cực kỳ tinh tế, nó chỉ nằm ẩn hiện ở phía sau để nhường chỗ cho sự tươi mát của lá xanh, gỗ và sương sớm tỏa sáng thôi. Với mình, em này vẫn cứ là mùi của một khu rừng xanh mướt ngay sau cơn mưa. Nó cực kỳ tự nhiên, không hề có cảm giác "đang xịt nước hoa" chút nào.
Mình vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên ngửi thấy mùi này. Hôm đó là một ngày cuối tháng Năm, trời hơi ẩm và bắt đầu có mưa lâm thâm. Mình đã đi bộ qua một công viên lớn, để mặc cho nước mưa thấm đẫm áo quần và tóc tai, cảm giác lúc đó cực kỳ sảng khoái và bình yên. Và cái mùi hương đi kèm với khoảnh khắc đó thật sự rất phấn khích. Lúc mới mở chai ra ngửi trực tiếp, mình còn tưởng mình phí tiền vì thấy nó quá nồng mùi gỗ và hơi nam tính, thậm chí còn hơi giống mùi keo xịt tóc rẻ tiền. Nhưng ngay khi xịt lên cổ tay, chỉ sau một phút, mình như được quay trở lại công viên đó, giữa những hạt mưa mát lạnh. Một trải nghiệm siêu thực! L'Essence không phải kiểu mùi "aquatic" biển cả mặn mòi đâu, mà là cái hơi thở của cơn mưa sau một tuần nắng nóng, đầy sương sớm và tươi mới. Nó giống như một bức tranh màu nước của Monet vậy, các nốt hương hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo. Dù có người nói em này quá nhẹ nhàng để làm phong cách cá nhân, nhưng mình vẫn sẽ săn lùng em nó bằng mọi giá.