Người dùng ẩn danh
Hmm. Mình đang thấy hơi bực, mà chủ yếu là tự trách bản thân thôi. Đúng rồi, mình đã đổi lấy chai này mà chẳng thèm ngửi thử trước, lỗi hoàn toàn là tại mình. Chuyện là mình cực kỳ ưng bản Balenciaga gốc, cảm giác nó rất đúng chất, ít nhất là với cách thể hiện hiện đại của dòng Chypre Floral, mấy nốt violet, hoa cẩm chướng, gỗ tuyết tùng với mảng xanh thanh khiết được làm rất ổn... Thế nên khi thấy cái này, mình hào hứng lắm, một phiên bản Green Floral của Balenciaga ư? Nhìn mấy nốt gỗ đẹp thế này, nhất định phải thử thôi... Mình cứ tưởng tượng về những mùi hương hoa cỏ xanh mướt kiểu xưa cũ với nền gỗ sâu lắng, và đã rất kỳ vọng vào nó... Nhưng mà, thực tế thì đây CHẲNG PHẢI là hoa cỏ xanh gì cả. Nó là kiểu hoa hương nước (aquatic) và ozonic. Ở nốt hương đầu, mình thấy nó cứ như sự kết hợp giữa mùi dưa hấu với cái mùi đặc trưng ở cửa hàng Abercrombie and Fitch ấy, đè lên trên là một chút lá violet nhạt nhòa, loãng toẹt. Có lẽ bây giờ người ta định nghĩa "mùi xanh" kiểu như vậy sao? Nốt violet thì có đấy, nhưng nó chẳng thấm tháp gì so với cái lớp nền "gỗ" rẻ tiền kiểu Iso E Super – thứ mà thật đáng buồn là đang thay thế cho hầu hết các loại gỗ trong nước hoa hiện đại. Xin lỗi nhé, nhưng trong bảng thành phần này chẳng có chút cỏ hương bài, đàn hương, hoắc hương hay gỗ tuyết tùng nào cả. Nó chỉ là cái kiểu "gỗ" mùi xạ hương giặt là, nghe như mùi giấy thơm sấy quần áo bị cháy ấy. Eo ơi. Tóm lại cái chai này là: dưa hấu, hương nước, violet và một cái nền gỗ tổng hợp. Đúng là rác rưởi, chắc người ta còn đầu tư cho cái bao bì nhiều hơn là cái mùi bên trong nữa. Đây chính là lý do mình phát ngán với nước hoa thời nay...