Beautiful thì đúng là... đẹp thiệt sự! Nhất là cái bản vintage nguyên bản ấy. Nhưng mà nói thật, em này hơi bị "lệch tông" so với tiêu chuẩn của nhà Lauder. Hồi mới ra mắt vào cái thời những năm 80 rực rỡ, nhà Lauder toàn mấy mùi như Azurēe, Private Collection, Youth Dew hay Cinnabar... họ thiếu một mùi hoa cỏ thật sự bùng nổ, nhưng mà cái kiểu của Beautiful nó lại chẳng giống phong cách thường thấy của hãng chút nào. Giữa một rừng mùi Chypre sắc sảo hay Oriental nồng cháy mà Estée Lauder vốn cực kỳ lão luyện, thì Beautiful xuất hiện như một mảnh ghép còn thiếu nhưng cũng đầy lạc lõng. Chẳng có cái "phong cách" nào đặc trưng của nhà Lauder ở đây cả, chưa kể đến sự kết hợp của Bernard Chant và Sophia Grojsman nữa – tui thề là nếu có bị dí súng vào đầu bắt ngửi thì tui cũng chẳng nhận ra phong cách của hai người này trong em nó đâu.
Hồi đó, Beautiful được quảng bá như kiểu mùi hương của một cô dâu tóc uốn, mặc váy cưới với miếng đệm vai thật lộng lẫy. Kiểu như mấy cái quảng cáo muốn tui tin là vậy đó. Nhưng đằng sau cái sự hào nhoáng đó, em nó là một "siêu phẩm" khổng lồ, mở đường cho cả Boucheron hay Amarige sau này, và cũng là chuẩn mực cho dòng hoa cỏ nồng nàn, phóng khoáng. Nếu người châu Âu có Ysatis thì người Mỹ có Beautiful. Ngay từ lúc xịt lên, một bó hoa khổng lồ đã tràn ngập không gian rồi: thủy tiên, nhài, cẩm chướng, mimosa, ngọc lan tây... mấy cái nốt hoa cỏ béo ngậy, đậm đà này xuất hiện cực kỳ nhanh để khẳng định chủ quyền luôn. Một chút violet với tử đinh hương mang lại cảm giác cổ điển nhưng cũng nhanh chóng qua đi, để rồi lớp nền của vanilla và hổ phách sẽ nâng tầm cả bó hoa đó lên. Không có khái niệm "khiêm tốn" ở đây đâu nha. Beautiful cực kỳ choáng ngợp, say đắm và bao trùm lấy tất cả.
Nói sao nhỉ, cảm giác như em nó lấy hết những gì tinh túy nhất của Ysatis rồi "Mỹ hóa" chúng lại, mang phong cách của nhà Lauder nhưng thay vì đi theo hướng mùi động vật quá đà, thì em nó lại chọn nét cổ điển hơn. Mọi thứ đều mang cảm giác "vượt xa thực tại", đúng kiểu cái thời đại mà người ta luôn muốn mọi thứ phải to lớn và hoàn hảo hơn. Sau này Lauder có ra thêm em Knowing, ngửi thử song song mới thấy bóng dáng của Beautiful trong đó. Dù ban đầu nghe có vẻ "ngược dòng" với nhà Lauder, nhưng khi mùi hương đã bám trên da suốt 24 tiếng, tui mới thấy nó đúng chất Estée Lauder ở đỉnh cao nhất: sang trọng, kịch tính, lộng lẫy nhưng vẫn có sự khô ráo của rêu sồi và gỗ để không bị rẻ tiền. Độ tỏa hương của bản EDP giữa những năm 80 này cực đỉnh nhưng vẫn có chừng mực. Còn độ lưu hương hả? Từ lúc nói "Em đồng ý" cho đến tận khi kết thúc tuần trăng mật luôn, hoặc ít nhất là trụ vững như một đêm tiệc cùng Andy Warhol vậy!