Đẳng cấp! Đó là từ chuẩn nhất để nói về Eau du Soir, bên cạnh sự thanh lịch. Nếu là những phiên bản cũ, em này đúng kiểu một "quả bom" rêu luôn. mình thấy em nó vẫn giữ được nét đẹp đó, nhưng dấu vết của việc thay đổi công thức theo thời gian bắt đầu lộ rõ rồi. Nói tóm lại là, nếu được chọn, mình sẽ săn bằng được mấy chai ra trước năm 2012 nha.
So sánh các đời thì đây: Bản 1990 (vỏ đen, vòi xịt đen) là phiên bản huy hoàng nhất! Rêu sồi tràn trề luôn. Tim nước hoa là sự kết hợp giữa hoa hồng, nhài, chút xanh mướt của galbanum, cái ấm ngọt của hoa syringa và cả vị đắng sắc lẹm của bách xù (ai thích mùi kiểu bọt cạo râu thì sẽ mê lắm). Lúc hạ tông thì là mùi rêu tối, cỏ hương bài và đàn hương, đúng chất "Soir" luôn. Độ tỏa và độ lưu hương thì đỉnh cực kỳ. Đến bản 2002 (vỏ tròn, có thể refill) thì mùi gần như y hệt nhưng nồng độ có vẻ yếu hơn, kiểu như bản EDT ấy. Dù vậy mình vẫn rất thích vì sự tươi sáng và vẻ thanh lịch sang chảnh của nó.
Giai đoạn 2004/2006 là lúc Sisley bắt đầu chỉnh công thức hàng năm để theo kịp chuẩn IFRA. Mùi bắt đầu thấy có gì đó "sai sai", không đồng nhất, kiểu như một phiên bản chưa hoàn thiện ấy. Nó bị gắt, sắc và phần hoa nghe hơi kém, may mà còn có chút vị bách xù cứu lại. May là đến bản 2008/2011 thì họ tìm lại được sự cân bằng. Mùi thơm hơn hẳn, độ tỏa cũng quay trở lại. Nó có thêm chút ngọt ngào của hoa cỏ nhưng vẫn giữ được cái nền tối đặc trưng. Đây là phiên bản mình thích nhất sau dòng vỏ đen 1990.
Nhưng từ 2012 trở đi thì đúng là "xuống dốc". Do các quy định khắt khe hơn, Eau du Soir vẫn giữ được cái hồn nhưng cảm giác nó cứ... lạ lạ sao ấy. Nó sắc hơn, nhưng lại thiếu đi cảm xúc. Hoa thì như bị héo, còn tầng hương cuối thì chỉ còn là một lớp xạ hương trắng đơn điệu, không có gì để bám trụ trên da cả. mình không nói điêu đâu, mình đang giữ một chai màu xanh ngọc/san hô đời 2009 và hai chai đen đời 1990, và mình cực kỳ mãn nguyện. Dù có phải mua bản hiện tại thì mình vẫn sẽ mua, vì dù có bị "phẫu thuật thẩm mỹ" thế nào đi nữa, em nó vẫn có đẳng cấp và thanh lịch hơn hẳn mấy chai khác trên kệ. Chỉ là tiếc thôi, vì người ta cứ hay làm biến dạng đi cái linh hồn của một chai nước hoa... Thôi thì, chúc Eau du Soir mãi sống mãi!