OMG... mình vừa mới tậu được chai đầu tiên của "em" cực phẩm, độc nhất vô nhị này luôn. mình phải chốt ngay bản 100ml mới chịu được, mà còn săn được giá siêu hời nữa, tính ra chỉ đắt hơn bản 50ml một chút xíu thôi.
mình thì chẳng biết phân tích các tầng hương chuyên nghiệp như mấy "chuyên gia" trên này đâu. Nhưng mà mình cực kỳ thích đọc review, đọc hết lượt này đến lượt khác trước khi quyết định mua một chai mới. Chính nhờ review của mọi người mà mình mới chốt Eau du Soir đó... cảm ơn mọi người nhiều lắm luôn!
Mấy năm nay mình có đi dạo quanh mấy trung tâm thương mại, nhưng nói thật là chẳng ấn tượng nổi với mấy mùi "test" ở đó. mình phát ngán với mấy cái mùi ngọt lịm kiểu đường hóa học, cứ na ná nhau ấy, cảm giác như mấy bà đi ngang qua mình ai cũng xịt chung một chai nước hoa vậy! Gu mình kiểu "old school" á, mình mê mấy dòng như Aromatics Elixir, Diva của Ungaro, Knowing của Estée Lauder, hay Jean Louis Scherrer và Scherrer II... nên mọi người hiểu gu mình rồi đó. Mấy em kiểu Flowerbomb (xịt lên 15 phút là bay sạch), Black Opium hay mấy dòng mới ra gần đây là mình không có khoái đâu.
Còn em Eau du Soir này á... ôi trời ơi, đỉnh của chóp luôn. Đúng kiểu mùi hương khiến người ta phải "dừng bước trên phố" luôn ấy, cứ có người lại hỏi "Bạn đang xịt nước hoa gì mà tuyệt vời thế?". Mùi này có nhiều tầng biến hóa lắm, mỗi lần mình quay đầu là lại thấy một khía cạnh khác nhau của em nó. mình cứ phải xịt lên cổ tay để còn được hít hà mãi thôi. Phải dùng từ "say đắm" để tả về em nó mới đúng!! Xịt lên quần áo cũng thơm cực kỳ. mình mê em này lắm, chắc chắn từ giờ em nó sẽ là món không thể thiếu trong bộ sưu tập của mình. Thật sự là một khám phá quá đỗi tuyệt vời. Em này có mặt trên thị trường bao nhiêu năm rồi, không hiểu sao đến tận bây giờ mình mới tìm thấy nữa.
mình thì cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa, nhưng mà mình CHẮC CHẮN là không muốn mình có mùi như một "bà lão" đâu. Ôi trời, mình đã từng ngửi qua mấy cái mùi mà mình gọi là nước hoa "cụ già" rồi... như cái chai VANDERBILT (cái hộp màu tím nhạt có hình thiên nga trắng ấy). Có cô nhân viên từng làm cho mình xịt mùi đó... thề luôn, mùi nó kinh khủng khiếp! Kiểu như mùi hơi thở của mấy ông mục sư (xin lỗi các mục sư nếu các ông có hơi thở thơm nhé), hay kiểu mùi tỏi, rồi mùi long não... nói chung là cực kỳ tệ hại!! Thôi không nhắc đến cái nỗi kinh hoàng đó nữa!
Chốt lại là... thời buổi này ai mà muốn đi ra đường với cái mùi na ná như bao người khác, xịt mấy cái mùi nhạt nhẽo chẳng ra đâu vào đâu chứ? Có vẻ như nhiều người cứ nghĩ nước hoa chỉ cần có mùi là được rồi. Nhưng với mình thì không... mình sẽ mãi trung thành với những mùi hương "đỉnh cao" của mình - miễn là mình còn tìm mua được chúng. Giờ đây nhiều chai nước hoa đã không còn giữ được độ sâu, độ tỏa, độ đậm đà và sự quyến rũ như ngày xưa nữa... nhưng thôi, mình vẫn sẽ kiên định với những gì mình yêu.