Mình mua chai này hơn một năm trước, ngay đợt ra mắt tại Paris Fashion Week. Mình vốn có sẵn bản Ivoire de Balmain kinh điển năm 1980 – một mùi chypre thuần túy với nốt gỗ và xanh mướt. Nhưng chai này không phải bản làm lại, mà là một phiên bản hiện đại hơn thôi. Nó không phải chypre đâu, mà là hương hoa vanilla. Không biết mọi người thấy sao, chứ với mình thì nó giống kiểu hoa phấn quyện với vanilla vậy.
Nếu như xịt Ivoire bản gốc, bạn sẽ thấy chút cam quýt, quýt nhẹ, rồi mới đến một bó hoa gồm diên vĩ, hồng, violet, nhài và ngọc lan tây. Còn em này thì hoa nhanh chóng chuyển sang tông phấn và xà phòng, rồi dần thành mùi da thịt sạch sẽ. Mùi này nhẹ nhàng, tinh tế nhưng lại không có sức sống lắm trên da mình. Mình đã rất muốn yêu em nó, nhưng cuối cùng cũng chỉ dừng lại ở mức "chấp nhận được". Nó thơm, kiểu như mùi xà phòng sang chảnh vậy, nhưng mình lại thích những mùi có thêm chút gì đó mạnh mẽ, ấn tượng hơn.
Đây kiểu mùi hương dùng hàng ngày, mấy lúc không biết xịt gì thì lôi ra dùng thôi. Cảm giác như vừa mặc một bộ đồ mới giặt sạch sẽ, tinh tươm, chỉn chu và cực kỳ chuẩn mực, chẳng có chút nổi loạn nào cả. Mình cực mê bản gốc và nó là mùi chypre mùa đông yêu thích của mình, giống như Estee Lauder Aliage vậy. Ước gì mấy mùi kiểu đó quay trở lại. Chai này ổn, nhưng không có gì để phải trầm trồ quá mức. Dù vậy, mình vẫn được khen, nhất là từ mấy cô chú ở câu lạc bộ Wall Street Rotary, những người lớn tuổi hơn mình nhiều. Kiểu như một quý cô người Anh cực kỳ thanh lịch, chuẩn mực và cầu toàn, đến mức... sợ làm gãy cả móng tay ấy.