Rosie Võ
Mình vốn cực kỳ thích ý tưởng về một mùi hương sạch sẽ, kiểu xà phòng, nên đã chốt ngay một chai để trải nghiệm. Nhưng hóa ra nó chẳng hề giống vậy! Mùi hương cứ biến đổi liên tục: lúc thì sắc sảo, lúc lại ngọt ngào, rồi đến hương hoa hồng, rồi lại sắc sảo, rồi lại thoang thoảng kiểu chypre, thêm chút gỗ và cỏ hương bài. Nó cứ thay đổi xoành xoạch, thỉnh thoảng thì cũng khá thơm, nhưng thật sự không biết cái mùi này là cái gì nữa? Với mình, nó cực kỳ nồng! Nếu không vì cái kiểu "hiện đại hóa" mà Balmain đã áp đặt lên một bản cổ điển, thì có lẽ nó đã là một mùi chypre floral tuyệt đẹp rồi. Mẹ mình từng dùng Ivoire de Balmain từ những năm 80, và mình có thể cảm nhận được cái "lõi" đó, nhưng lại bị lấn át bởi một sự ngọt ngào kiểu trái cây và vanilla cực kỳ chói tai. Cảm giác cứ như ai đó đem trộn một chai JPG với một mùi chypre cổ điển vậy. Mình thấy rõ hương ylang ylang, hoa hồng... và cả vanilla nữa. Nhưng tại sao lại là vanilla nhỉ? Mình thấy cái sự ngọt kiểu trái cây này chẳng hề ăn nhập gì với phần còn lại của tổng thể, nó kỳ quặc giống như việc ăn khoai tây chiên vị cà ri kèm với kẹo Turkish delight vậy. Độ tỏa hương thì cực khủng và bám mùi cả một buổi tối luôn. Thú thật là mình thấy nhẹ nhõm khi mùi hương cuối cùng cũng tan đi, lúc đó nó chỉ còn là một mùi hoa nhài thảo mộc kiểu ngọt lịm rất lạ. Mình vốn cực ghét xà phòng Dove, kiểu ghét đến mức hồi trước có bạn cùng phòng dùng là mình phải đem giấu kỹ vào túi nilon trong tủ để được tận hưởng phòng tắm "không mùi Dove" vài ngày. Mùi này không hẳn là giống Dove, nhưng nó cũng gây khó chịu tương tự :-( Xin lỗi Balmain nhé. Mình rất yêu Ambre Gris và mê mẩn Balmain de Balmain, nhà Balmain luôn biết cách tạo ra những mùi hương tuyệt vời, có lẽ chỉ là chai này không hợp gu mình thôi...