Richard Hoàng
Tui đã khao khát cái mùi này từ lâu lắm rồi, kiểu như một huyền thoại trong lòng tui vậy á. Là một đứa mê mấy cái mùi "hôi hôi" lạ lạ, tui bị ám ảnh bởi mấy cái mô tả kiểu như mùi tất thối, mùi da thịt, thảm cũ, hay mùi da đầu... mà tìm mãi không ra. Miller Harris thì ở Mỹ hiếm khi có hàng, nên việc săn được chai L’Air de Rien này đúng là một sự ám ảnh luôn. Cuối cùng tui cũng mua được một chai từ ông bạn bên Anh, rồi ngâm đó cả năm trời để chờ nó được ship qua đây. Nói chung là lúc chuẩn bị xịt thử, kỳ vọng của tui cao chót vót luôn. Nhưng mà cái đập vào mắt tui đầu tiên là cái mùi này nó... khác xa với mấy cái mô tả tui từng đọc. Với tui, L'Air đơn giản là sự kết hợp giữa costus (mùi kiểu rễ cây, giống mùi tóc ấy), một đống thảo mộc nấu ăn, chút hoa trắng nhẹ nhàng, rồi thêm cái nền hổ phách hơi có mùi kim loại nữa. Chắc do tui kỳ vọng quá nhiều, chứ tui phải vận dụng hết trí tưởng tượng mới thấy được cái sự "hôi" mà người ta hay nói. Nó là một mùi cực kỳ độc bản, kiểu như một sự trừu tượng hóa của cái sự "ẩm mốc", nhưng với tui thì không hề đáng sợ, thậm chí còn thấy nó khá là thanh lịch nữa. Về phong cách thì nó mang hơi hướng cổ điển, kiểu như mấy dòng Jicky ngày xưa nhờ có nốt thảo mộc với sự hòa quyện của rêu sồi và labdanum. Có thêm cả cam bergamot ở tầng đầu nữa làm nó càng thêm cổ điển, nhưng dù vậy thì nó vẫn cứ kỳ kỳ, kiểu như có mùi clo nhẹ ấy. Dù sao thì đây cũng là một mùi hương cực kỳ đặc biệt, tui không nghĩ ra được cái gì khác có mùi giống vậy luôn (chắc chẳng ai bình thường mà lại dùng nhiều costus đến thế đâu nhỉ?). Nếu mấy bà cũng thấy tò mò vì mấy cái mô tả lạ lùng kia mà chưa hình dung ra được thì cứ tưởng tượng là mùi thảo mộc kiểu cũ trộn với cái gì đó hơi hướng kim loại và rễ cây là ra nha. Nhìn chung, nó mang một vẻ thẩm mỹ hơi bị già dặn và có phần hơi giống mùi cologne truyền thống. Dù tui không thấy nó "nổi loạn" như tui mong đợi, nhưng tui nghĩ ai cũng nên thử qua ít nhất một lần trong đời. Riêng tui thì nó không hợp gu tui lắm, mà nói đi cũng phải nói lại, mấy dòng của Miller Harris thì xưa giờ có cái nào hợp gu tui đâu.