Grace Phan
Nó có mùi y hệt như "nhà" vậy đó -- kiểu như sau một thời gian dài đi xa rồi mới quay về ấy. Mọi người biết cái cảm giác khi vừa bước chân qua cửa, hít một hơi thật sâu rồi thốt lên "Aaa, nhà mình đây rồi! Thích cái mùi của nhà ghê!" không? Chai nước hoa này kiểu như mang lại đúng cái cảm giác đó luôn, cái mùi mà bình thường mình hay bị "quen quá hóa lờn" không nhận ra, thì giờ nó lại hiện lên rõ mồn một. Cảm giác cực kỳ dễ chịu và an yên. Ngay cả trước khi xịt thử, tui đã đọc qua mấy review khác và thấy cũng khá giống với những gì họ mô tả. Tui khẳng định là em này cực hợp để dùng vào mấy ngày mưa se lạnh, kiểu ngồi đọc sách hay chill chill ở nhà là hết sảy. Tui hiểu tại sao người ta nói nó có mùi sách cũ, mùi bụi, mùi kệ gỗ hay mùi tự nhiên của da thịt hay ga trải giường... nhưng với tui, tất cả những gì tui cảm nhận được chỉ gói gọn trong hai chữ: "mùi nhà". Mà nói đi cũng phải nói lại, tui thấy hơi buồn cười khi đọc bài của Elena trong bài viết "Another Skin Above". Bả bảo L'air de Rien có "sức hút tình dục mãnh liệt" và nó hoàn toàn trái ngược với mấy dòng xạ hương trắng sạch sẽ như Narciso Rodriguez For Her hay Sarah Jessica Parker Lovely, rồi còn xếp em nó vào nhóm những mùi hương kiểu "như mùi da thịt tự nhiên" nữa. Có lẽ tui không chuyên nghiệp bằng mấy biên tập viên trên perfumista, chứ nếu muốn quyến rũ thì tui sẽ chọn NR chứ không phải em này. Với tui, L'air de Rien thiên về một mùi hương cá nhân để tìm sự thoải mái hơn là để toát ra vẻ sexy. Nhưng mà thôi, nước hoa là cảm nhận cá nhân mà. Có thể với tui là sự hoài niệm, nhưng với người khác lại là mùi ga trải giường, thì mỗi người mỗi cảnh thôi, tui đâu có quyền quyết định đâu nè!