Sương Giang
Hồi còn bé, trong tất cả các công việc nhà, tôi ghét nhất là cắt cỏ. Không phải vì việc cắt cỏ, mà là vì công đoạn dọn dẹp sau đó: tháo túi đựng cỏ, đổ cỏ vụn ra, chải sạch, xịt nước rửa, cạo sạch những sợi cỏ bám dính rồi chờ nó khô dưới nắng, kèm theo đó là bản nhạc nền với vô vàn tiếng thở dài đầy ngán ngẩm. Lần đầu tiên ngửi thấy Lauren, tôi ngay lập tức bị kéo về ký ức đó. Cứ ngỡ sẽ bị ám ảnh, nhưng không, Lauren đã lấy chiếc túi đựng cỏ ấy, đổ tất cả vào một chai nước hoa, và bằng phép thuật giống như cách những chiếc chổi, kim khâu hay tách trà cử động trong phim Disney, nó biến hóa mọi thứ thành một cánh đồng coumarin tuyệt đẹp, tựa như những khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ ở Bờ Đông, sẵn sàng cho những buổi tiệc champagne bên hồ bơi vào ngày Chủ nhật. Tôi đã được chữa lành. Đó là phiên bản gốc của mùi hương này. Còn bản cải tiến thì thực sự làm mắt trái tôi cứ giật giật vì khó chịu.