Grace Xuân
Hôm qua mình vừa "vớ" được một món hời tại cửa hàng đồ cũ quen thuộc: một chai Lauren mist dạng xịt cổ điển, dung tích gần đầy 30ml mà giá chưa tới 10 đô. Biết ngay là hàng vintage luôn, vì chỉ 5 phút sau khi xịt lên da, mình đã bị bao vây bởi nốt hương rêu sồi cực kỳ đậm đà, hòa quyện cùng nét xanh mát của hoa linh lan. Lúc đầu thấy trên kệ, mình định bỏ qua thôi vì Lauren vốn là phong cách đặc trưng của chị gái mình từ hồi mẹ mua cho chị ấy lúc mới ra mắt (vì chị ấy tên Lauren mà). Mình không ghét, nhưng cũng chẳng mặn mà hay có hứng thú muốn thử bao giờ. Rồi sau này chị ấy cũng không dùng nữa vì không tìm mua được và chuyển sang các mùi khác. Nếu mà mình xịt mùi này vào những năm 80 thì chắc là không thích nổi đâu, vì hồi đó khứu giác của mình chưa đủ "độ" để cảm nhận được các tông mùi xanh, lúc đó mình chỉ mê mấy mùi gia vị kiểu Opium hay KL thôi. Nhưng giờ thì khác rồi, mình đã biết trân trọng mọi nhóm hương dù không phải là gu để xịt hàng ngày, đơn giản vì mình đã hiểu chúng hơn. Phải công nhận là mình thích Lauren thật sự. Ngồi đây hít hà trên cổ tay, mình thấy mùi hương này có một giai đoạn làm mình liên tưởng đến cả Diorella EDT vintage lẫn Parfum de Therese (hai mùi mình cực thích), chỉ là thiếu đi nốt dưa lưới chín thôi. Khi hương dần lắng xuống, mùi trở nên rất nhẹ nhàng, quay lại với nốt rêu sồi chủ đạo cùng chút hương cỏ hương bài và hoa cỏ thoang thoảng. Mình không thấy nốt gỗ đàn hương nào cả. Vì đây là dạng mist nên độ lưu hương không được lâu lắm, thế nên chắc mình phải săn tìm bản EDT, EDP hoặc Parfum cổ điển để thực sự tận hưởng trọn vẹn mùi hương này. Lúc mới mua, mình định gửi tặng chị gái, nhưng giờ chắc phải suy nghĩ lại rồi (haha), vì chị ấy đang mê Prada Iris d'Infusion, còn mình thì lại đang "vã" bất cứ thứ gì có rêu sồi.